Romina Pourmokhtari là thành viên trong nội các của Thủ tướng mới đắc cử Ulf Kristersson, người đứng đầu liên minh cánh hữu gồm Đảng Ôn hòa, Đảng Dân chủ Cơ Đốc giáo và Đảng Tự do. Chính phủ mới của Thụy Điển bao gồm 24 bộ trưởng, 13 nam và 11 nữ. Phương pháp dùng đá nung nướng thịt có nguyên lý giống như một nồi áp suất giúp thịt chín mềm và không bị khô nhưng lớp da dê lại bị buộc kín nên để tránh món Boodog nổ tung người ta phải chọc một vài lỗ nhỏ trên da. Thịt chín là khi những giọt mỡ nóng hổi từ Chương 1-1: Tiết tử. "Bạn đã từng gặp một người như vậy chưa, chỉ cần nhìn một cái liền khắc cốt ghi tâm đến suốt đời." Mùa xuân đầu năm 2014. Bệnh viện 031. Khí trời mùa xuân lành lạnh, lúc đầu tuy có chút ấm áp nhưng đến hiện tại vẫn còn lạnh. Cô Gái Bé Nhỏ Của Tôi Chương 4. Bạn đang đọc Chương 4 của bộ truyện tranh Cô Gái Bé Nhỏ Của Tôi tiếng Việt. Nếu bạn gặp sự cố khi đọc truyện Cô Gái Bé Nhỏ Của Tôi tại TruyenVN, vui lòng bình luận bên dưới để chúng mình sửa lỗi nhé. Xem thêm nhiều bộ truyện Cô Gái Nhỏ Của Giáo Sư Thời co gai nho cua giao su thoi full co gai nho cua giao su thoi prc doc truyen co gai nho cua giao su thoi: Số Chữ: 116,325: Truyện Dịch: 100%: Lượt xem: 6,786 81k0ra. Bạn đang đọc truyện Cô Gái Nhỏ Của Giáo Sư Thời của tác giả Ngôn Tiêu Băng. Lúc trước trong suy nghĩ của Đinh Nhàn cô không thể nào tưởng tượng được trong tình yêu thì một người có thể nói là cấm dục giống như Thời Dịch thì sẽ yêu như thế nào?Cuối cùng cô cũng biết được đáp án vì lúc ấy, người đó trở thành chồng của cô. Lúc này, Đinh Nhàn mới biết được hình tượng cấm dục chỉ là vẻ bề ngoài, mặt người dạ thú vào mỗi tối mới là chân năm sau, Thời Dịch đè cô lên cánh cửa, khóe miệng gợi lên một nụ cười xấu xa "Gọi anh trai."Mắt cô đầy ánh nước lấp lánh, cất lên tiếng nói nhỏ nhẹ mềm mại như bông "Anh Thời Dịch", nghe được lời này lòng anh cũng muốn tan chảy theo. Tuy ngoài miệng Đinh Nhàn chê con nhưng thực tế lại rất để bụng, cô có thể nói cậu xấu xí nhưng không muốn nghe người khác nói lời không hay về cậu, có lần hai người đi đến cửa hàng quần áo trẻ em để mua quần áo cho Tiểu Hải Dương, Thời Dịch nghe cô lẩm bẩm thì hùa theo cô nói "Ừm thật là xấu xí."Lúc này cô lập tức nóng nảy lên với anh "Anh nói ai xấu xí? Anh mới xấu đó, Tiểu Hải Dương nhà chúng ta dễ thương như vậy anh lại nói con xấu xí, anh có là cha nó không hả.""Là ai nói với anh ngày Tiểu Hải Dương mới sinh ra là thằng bé nhăn nhúm, dáng vẻ giống như con khỉ hả?" Thời Dịch bị cô giận dỗi thường thường sẽ nhịn nhưng thỉnh thoảng cũng oán giận nói lại vài câu "Em cũng là mẹ nó đó.""Em... em... " Đinh Nhàn lắp bắp cả buổi cũng không nói được một từ nào khác, lát sau cô mới nói được một câu "Lúc đó em chỉ nói chơi thôi."Lúc cậu nhóc mới vừa được sinh ra quả thật rất xấu xí, nhưng mà có xấu cỡ nào cũng là con cô, là miếng thịt rớt từ người cô, làm sao chê bai thật sự được, huống chi Tiểu Hải Dương cũng không xấu, càng lớn càng đáng yêu, da trắng mũm mĩm, mỗi lần Đinh Nhàn ôm cậu nhóc đều không nhịn được muốn bóp hai cái nhưng lại sợ làm đau cậu nên không dám dùng quá nhiều sức, chỉ dùng hai ngón tay cọ cọ gò má của cậu, là da của trẻ sơ sinh vô cùng trơn bóng mềm mại, bóp rất thích tay, bàn tay khác thì sờ mặt mình, cảm xúc hoàn toàn không giống nhau, Đinh Nhàn thật sự hâm mộ muốn chết."Anh Thời Dịch." Đinh Nhàn cầm một đôi giày từ trên kệ hàng xuống, nho nhỏ, còn không lớn hơn lòng bàn tay cô, cô đưa nó đến trước mặt Thời Dịch, "Anh nhìn đôi này thấy thế nào?"Sau khi có Tiểu Hải Dương, Đinh Nhàn hoàn toàn không có sức phòng bị với người bạn nhỏ này, cho dù là quần áo hay đồ chơi, chỉ cần thấy dễ thương sẽ mua, giống như đôi giày này, phía trên có lỗ tai gấu mèo, lúc đi còn có thể phát sáng, nhìn vô cùng dễ thương, cậu nhóc nhất định sẽ đàn ông và phụ nữ không hề có cùng quan điểm thẩm mỹ, Thời Dịch nhìn một cái "Bình thường thôi."Nói xong anh lại dời ánh mắt về bộ đồ rằn ri, "Bộ quần áo này rất đẹp, thằng bé mặc vào nhất định rất đẹp trai."Đinh Nhàn bĩu môi một cái "Em cảm thấy bộ này đặc biệt xấu xí."Hai vợ chồng bước vào cuộc tranh luận, anh chê em chọn đồ khó coi, em nói anh chọn đồ không có thẩm mỹ, cuối cùng quần áo và giày đều được mua về Nhàn vốn muốn mua một bộ quần áo hình con ếch nhưng đồ trẻ sơ sinh trong phòng đã chất như núi rồi, nên cô đành nhịn thường xuyên khắc chế việc mua đồ cho Tiểu Hải Dương, bởi vì bà nội của cậu nhóc chính là một người cuồng mua sắm chính hiệu, quần áo của cậu cũng đã mua đủ cho cậu mặc đến năm 5 tuổi rồi, nếu không nhờ Đinh Nhàn ngăn cản, nói cậu nhóc lớn rồi sẽ thích tự mình chọn hơn, thì e rằng Khương Ngã sẽ mua luôn đồ cho cậu nhóc đến năm 10 tuổi mất sinh bảo bảo Đinh Nhàn không có sữa, vì vậy cô ăn không ít đồ bổ, kết quả khiến dáng người ngày càng tròn hơn, vòng eo cũng đã lớn hơn một vòng rồi, lần này không cần Thời Dịch gọi cô nữa, mỗi buổi sáng cô đều tự giác chạy bộ với anh, thỉnh thoảng còn tập yoga ở nhà, rèn luyện để giảm cân, dáng người từ từ cũng khôi phục lại như ban bộ buổi sáng đã dưỡng thành thói quen, sẽ không còn khó khăn như trước nữa, nếu ngày nào không chạy ngược lại còn thấy thiếu thiếu chút gì đó, cho đến khi Tiểu Hải Dương lớn hơn một chút, cậu nhóc nhìn cha mẹ mình sáng sớm đều đi ra ngoài nên không nhịn được chớp chớp đôi mắt to tròn hỏi "Mẹ, mỗi sáng sớm mẹ ra ngoài với cha làm gì vậy?""Chạy bộ." Đinh Nhàn kéo khóa áo khoác thể thao lên, xoa đầu cậu nhóc "Rèn luyện thân thể rất tốt cho sức khỏe, sau này Tiểu Hải Dương cũng có thể chạy bộ với cha mẹ.""Vậy bây giờ con có thể chạy cùng được không ạ?" Tiểu Hải Dương cũng đứng dậy khỏi giường, "Con cũng muốn chạy bộ buổi sáng.""Bây giờ con còn nhỏ.""Không nhỏ đâu." Tiểu Hải Dương gần đây đặc biệt không thích nghe người khác nói mình nhỏ, cậu nhóc ngắt lời của mẹ, giơ ra mấy ngón tay mũm mĩm "Con đã 4 tuổi rồi, đã lớn rồi, cho nên mẹ không được gọi Tiểu Hải Dương nữa nha."Thời Dịch kéo chăn qua đắp cho cậu nhóc, véo mặt cậu một cái, "Nếu đã lớn rồi vì sao còn ngủ chung với cha mẹ nữa hả?"Tiểu Hải Dương rất dính bọn họ, từ khi sinh ra đến giờ dường như đều ngủ chung với cha mẹ, còn đối với việc thân mật thì Thời Dịch và Đinh Nhàn chỉ có thể lén lút đi làm, có lúc còn cảm thấy rất kích thích, nhưng con từ từ lớn lên cũng không thể cứ ngủ chung một căn phòng với họ mãi cha nói như vậy, Tiểu Hải Dương hừ một tiếng, chu mỏ ra, dáng vẻ đó vô cùng giống mẹ, Thời Dịch hơi dùng sức bóp mặt cậu nhóc lại, "Con là đàn ông, phải dũng cảm lên có biết hay không?""Mẹ!" Tiểu Hải Dương đi tìm cứu binh, cậu nhóc cau mày lại, nhìn về phía Đinh Nhàn "Cha lại sử dụng bạo lực với con."Đinh Nhàn đi tới vỗ tay anh một cái "Anh nhẹ thôi."Nói xong, cô nhìn về phía cậu nhóc, hơi khom người nhìn thẳng vào mắt cậu bé "Nhưng cha nói không hề sai, Tiểu Hải Dương là đàn ông, có đúng không?"Tiểu Hải Dương rủ mi mắt xuống "Vâng ạ."Khóe miệng Đinh Nhàn từ đầu tới cuối đều mang theo nụ cười ấm áp, cô lại nhẹ giọng hỏi "Là đàn ông thì phải dũng cảm lên có đúng không nào?""Vâng.""Vậy bắt đầu từ hôm nay Tiểu Hải Dương ngủ phòng của mình được không? Mẹ sẽ ở cạnh con cho tới khi con ngủ."Tiểu Hải Dương cúi đầu yên lặng mấy giây, mới nói "Vâng."Đinh Nhàn hôn lên mặt cậu nhóc một cái "Thật là ngoan."Mới vừa ngẩng đầu thì người đàn ông đã đưa mặt tới gần, cô cười nhẹ một tiếng, cũng hôn một cái lên mặt anh, "Anh không ngoan tí nào."Thừa dịp con trai không chú ý, Thời Dịch đưa tay ra bao bọc lấy nơi nào đó rồi nhanh chóng rút về."Con cũng muốn hôn mẹ." Tiểu Hải Dương quay đầu lại ôm Đinh Nhàn hôn một cái thật kêu, dính không ít nước bọt lên má Dịch ôm Đinh Nhàn "Không cho phép hôn vợ của cha."Tiểu Hải Dương cười không ngừng, bàn tay nhỏ bé đẩy anh ra, "Không cho phép ôm mẹ của con."Hai cha con vẫn thường xuyên đùa nhau như vậy, hai người cùng ôm cô thật chặt, dáng vẻ đó dường như đang sợ đối phương cướp đi cô vậy."Được rồi được rồi, đừng làm loạn nữa." Đinh Nhàn nhìn thời gian một cái, mỗi tay xoa đầu một người "Em muốn ra ngoài chạy bộ, đợi lát nữa sẽ không kịp đâu."Thời Dịch nói "Cha muốn chạy bộ với vợ của cha.""Cha, cha thật ngây thơ." Tiểu Hải Dương làm mặt quỷ với anh, rồi quay sang Đinh Nhàn "Mẹ, con có thể chạy bộ với hai người được không ạ?""Được, một nhà ba người chúng ta cùng nhau chạy bộ." Cậu nhóc rõ ràng cố ý phải đi cho bằng được, Đinh Nhàn cũng không biết làm sao, "Để cha thay quần áo cho con."Nói xong cô liền đứng dậy đi vào phòng tắm, Tiểu Hải Dương nhìn chằm chằm vào bóng lưng của mẹ, nhẹ nhàng kéo lấy ống tay áo của người bên cạnh "Cha."Thời Dịch cười cười "Vừa rồi ai nói cha ngây thơ hả?""Bây giờ cha càng tỏ ra ngây thơ hơn ý."Thời Dịch "...""Không cần cha mặc đồ cho con đâu." Tiểu Hải Dương vén chăn lên xuống giường, vụng về mở tủ quần áo ra, "Con lớn rồi, con có thể tự mình mặc."Cậu nhóc này có tính tình cực kỳ giống mẹ, Thời Dịch dùng một tay ôm cậu nhóc lên giường rồi đi đến tủ quần áo lấy một bộ ra, Đinh Nhàn đang trong phòng tắm đột nhiên ló đầu ra, cô đang đánh răng, trong miệng còn đầy bọt trắng, cô nói mơ hồ không rõ "Chúng ta cùng mặc đồ thể thao gia đình đi, của Tiểu Hải Dương nằm trong ngăn thứ hai, anh Thời Dịch, anh mặc vào cho con trước đi, còn đồ của anh để tí nữa em lấy cho."Thời Dịch lại đặt quần áo trở về, tìm bộ mà Đinh Nhàn chỉ rồi mặc vào cho cậu áo xong, Thời Dịch ôm cậu vào trong ngực, nâng chân cậu lên bắt đầu mặc quần, động tác vô cùng thuần đều là do luyện tập mà ra, lúc cậu nhóc này mới sinh chỉ nhỏ xíu xiu, Thời Dịch tay chân luống cuống cầm bình sữa cũng không biết phải đút cho cậu nhóc thế nào, mặc quần áo thì vô cùng vụng về, lần đầu tiên làm cha nên phải học rất nhiều thứ, anh cũng thường xuyên hỏi Thẩm Ngạn để học hỏi kinh nghiệm, rồi tập luyện từ từ việc thay tã, pha sữa, mặc quần áo cho cậu nhóc, dỗ cậu nhóc ngủ, những thứ này bây giờ đã không thành vấn đề Nhàn lần đầu làm mẹ cũng như vậy, cái gì không hiểu hoặc gặp vấn đề khó khăn gì sẽ hỏi Khương Ngã hoặc tra trên mạng, lâu lâu lại gọi điện quấy rầy Hướng Hàm. Cha thường sẽ không cẩn thận như mẹ nhưng Thời Dịch lại có thể làm được, Đinh Nhàn cảm thấy vô cùng hạnh phúc, cô biết anh đau lòng cho cô, đối xử với cô rất tốt. Còn trên thực tế có nhiều cặp vợ chồng sau khi có con thì tình cảm cũng tan vỡ, thật ra nguyên nhân không phải do đứa bé mà do người đàn ông không đủ quan tâm, không đủ hiểu sự cực khổ của người làm mẹ, không chia sẻ với vợ của mình, xét về điểm này thì Thời Dịch làm vô cùng tốt, ngoài miệng anh không nói nhưng anh lại dùng hành động để chứng quần xong, hai tay Tiểu Hải Dương để vào trong túi, cậu nhóc nhảy xuống đất rồi ngửa đầu lên hỏi "Cha, tại sao cha lại sợ mẹ như vậy?""Cha sợ mẹ?" Thời Dịch buồn cười nhìn cậu nhóc "Cha có lúc nào sợ mẹ hả?"Lúc này trong phòng tắm đột nhiên truyền ra giọng nói "Anh Thời Dịch, sữa rửa mặt của em hết rồi, hôm qua em có mua một chai mới để trên bàn trang điểm, anh cầm vào giúp em với."Thời Dịch xoay người bước đến bên bàn trang điểm, mới vừa cầm chai sữa rửa mặt lên liền nghe thấy con trai nhà mình lẩm bẩm "Rõ ràng rất sợ, còn không chịu thừa nhận.""Đây không phải là sợ, là cưng chiều." Thời Dịch véo mũi cậu nhóc một cái "Chờ con lớn lên rồi cưới vợ đi sẽ hiểu."Tiểu Hải Dương gãi gãi cằm, nhẹ giọng nói "Con đã lớn."Đinh Nhàn mở vòi nước ra làm ướt mặt, rồi mở chai sữa rửa mặt mới ra vừa nặn vừa hỏi "Có tìm được bộ đồ gia đình kia của Tiểu Hải Dương không?"Thời Dịch đứng cạnh bồn rửa tay, nhìn cô chà xát lòng bàn tay chứa sữa rửa mặt, sau đó thoa lên mặt, anh nói "Đã mặc cho nó rồi.""Ừ." Đinh Nhàn lại mở vòi nước ra rửa sạch mặt, rồi cô lấy khăn lông lau khô mặt, thấy người đàn ông vẫn còn đứng nhìn mình chằm chằm, cô nói "Anh nhìn em làm gì? Mau đánh răng đi."Cô treo khăn lông của mình lên rồi lại lấy cái khăn màu xanh dương xuống, thấm ướt rồi vắt khô, lúc cô đang muốn đi ra ngoài chợt eo bị giữ lấy, cô bị anh kéo ôm vào lòng, rồi áp cô vào bức tường phía sau, hơi thở đến gần, anh cúi mặt xuống, Đinh Nhàn vừa muốn nói chuyện thì môi đã bị chặn lâu không thân mật, đến cả hôn cũng gấp gáp như vậy, nóng bỏng như lửa, anh dùng sức ôm cô, hận không thể khảm cô vào trong thân thể mình, cùng hòa làm một với Nhàn sợ lửa đốt càng ngày càng mạnh, thừa dịp còn lại tia lý trí cuối cùng, cô vội vàng đẩy anh ra, "Em đi đưa cho Tiểu Hải Dương..."Hai chữ 'Rửa mặt' còn chưa nói ra thì môi lại bị chặn tiếp, ngay sau đó cô bị anh ôm sang bồn rửa tay, mông dán lên đá cẩm thạch lạnh như băng, khiến cô co rụt người lại, theo bản năng ôm chặt người đàn gương là hình ảnh hai người đang dây dưa với nhau, Thời Dịch đưa lưỡi cạy môi cô ra, tiến vào miệng cô biến thành một nụ hôn người đều muốn đối phương nhưng lại cố gắng đè nén, tất cả sự động tình và ham muốn đều hòa quyện trong nụ hôn này, Đinh Nhàn ngửa đầu đón nhận, hôn trả lại anh, đầu lưỡi người đàn ông vừa rút lui cô đã nhanh chóng chui vào miệng anh, mới vừa đưa vào liền nghe được âm thanh non nớt vang lên từ bên ngoài "Cha mẹ, hai người xong chưa ạ?"Tiểu Hải Dương đợi ở bên ngoài cả buổi cũng không thấy cha mẹ mình đi ra, cậu thật sự không nhịn được mới mở miệng thúc được giọng nói của con trai, Đinh Nhàn đột nhiên thanh tỉnh, động tác của cô bị ngưng lại, nhưng người đàn ông thì không, vẫn ôm cô như cũ, thở hổn hển bên tai cô."Mẹ ra ngay đây." Đinh Nhàn vỗ lưng anh một cái "Anh Thời Dịch, anh buông em ra đi, Tiểu Hải Dương còn ở bên ngoài đó."Thời Dịch buông tay ra, mỗi một tế bào trong cơ thể đều gào thét lên muốn, nhưng không thể làm gì khác hơn, anh đi sang bồn rửa tay dùng nước lạnh rửa mặt mình, hai tay chống hai bên, những giọt nước theo ngũ quan anh tuấn của anh chảy xuống, anh hít sâu hai cái, thở dài một hơi "Tên nhóc kia còn ác hơn cả em."Đinh Nhàn cầm lấy khăn lông, mới vừa nhướng mày liền nghe anh nói "Cả ngày đều chiếm lấy vợ anh.""Anh quá ngây thơ rồi."Thời Dịch "..."Cậu nhóc chính miệng nói muốn một đứa em gái, cha mẹ chỉ cần nắm tay hôn hôn môi là sinh được em gái cho cậu nhóc Nhàn làm ướt khăn lông một lần nữa, cô nhón chân lên sờ vành tai của anh, nhẹ giọng nói "Tiểu Hải Dương cũng đã đồng ý tối nay nó ngủ phòng mình rồi, anh nhịn chút đi."...Một nhà ba người cũng đã quen dậy sớm, nửa tiếng sau ba người cùng mặc đồ gia đình xuất hiện trong công là chạy bộ buổi sáng còn không bằng nói dẫn con trai đi chơi, vì có cậu nhóc nên tốc độ chạy của Thời Dịch và Đinh Nhàn vô cùng chậm, mỗi người chạy một bên giữ cậu nhóc, rất sợ cậu không cẩn thận sẽ Lý đang tập dưỡng sinh buổi sáng nhìn thấy bọn họ liền thân thiết chào hỏi "Tiểu Hải Dương cũng dậy sớm tập thể dục nữa sao.""Vâng ạ ông Lý." Cậu nhóc này rất thích nghe người khác khen ngợi mình, cậu nghiêng đầu qua nói "Mẹ con nói rèn luyện thân thể rất tốt cho sức khỏe, cho nên hôm nay con cũng dậy sớm chạy bộ ạ."Một câu nói này của cậu nhóc lại làm ông lão vui vẻ, cười rộ lên làm lộ rõ nếp nhăn nơi khóe mắt, "Ừ, Tiểu Hải Dương là cậu bé ngoan nhất, còn hơn cả người lười biếng nhà ông, giờ này còn ngủ ngon lành trong chăn."Người lười biếng trong miệng ông Lý chính là bạn già của ông, hai người kết hôn cũng đã được ba mươi năm, ngoài miệng thì chê vậy thôi nhưng trong lòng vô cùng yêu thương bà, mỗi sáng sau khi ông ấy tập luyện xong sẽ mua bữa sáng về cho người bạn già của mình, bà thích ăn bánh bao ở chỗ nào, thích uống sữa đậu nành cùng với bánh quẩy ở đâu ông đều biết Nhàn không khỏi nhớ đến thời điểm mình hay ngủ nướng trước kia, Thời Dịch cũng sẽ mua bữa sáng về cho cô sau khi chạy bộ xong, sợ cô ăn ít còn giở thủ đoạn gian trá, lòng tràn đầy vui vẻ bưng đồ ăn tới bên giường, có lúc cô đang ngủ say, không thèm quan tâm, có khi thì tức giận đánh đấm với anh, ngược lại anh rất kiên nhẫn, chỉ nhẹ giọng dụ dỗ cô từng chút từng chút, sợ cô không ăn sáng sẽ bị đau dạ Nhàn bị anh cưng chiều thành thói, thỉnh thoảng cô có hơi ra vẻ, anh cũng sẽ để mặc cô, nhưng có lúc thật sự tức giận cũng chỉ đánh mông cô hai cái mà thôi, nếu cô vẫn còn không nghe thì ném lên giường dạy dỗ. Nhiều năm như vậy anh cũng chưa từng hung dữ với cô, anh chỉ dành cho cô toàn bộ sự dịu dàng và yêu người nắm tay Tiểu Hải Dương, đi được một đoạn thì Đinh Nhàn nhìn về phía anh nói "Anh Thời Dịch, chờ sau này anh già rồi em cũng sẽ mua bữa sáng đem về cho anh sau khi chạy bộ xong."Thời Dịch "..."Câu này là vợ nói với chồng à?"Con cũng muốn! Con cũng muốn!" Tiểu Hải Dương kéo tay cô "Mẹ, con cũng muốn, sau này mẹ chạy bộ về cũng mua bữa sáng cho Tiểu Hải Dương nữa ạ.""Đến lúc đó con nhờ bạn gái con đi." Đinh Nhàn đi tới bên cạnh Thời Dịch, ôm anh nói "Anh Thời Dịch, em nói thật đó, sau này em sẽ chăm sóc cho anh thật tốt."Tuy ngoài miệng nói anh già rồi nhưng thực tế bề ngoài của anh không hề lộ ra vẻ già cả gì, người đàn ông này có tuổi tác càng lớn thì mùi vị đàn ông cũng càng nhiều, Đinh Nhàn chỉ thích anh như vậy, theo năm tháng trôi đi, tình yêu của cô dành cho anh chỉ có tăng chứ không cô nói thật chân thành, cô muốn chăm sóc anh nhiều hơn, yêu thương lẫn nhau, cô không muốn chỉ một mình anh trả giá cho điều đã hoàn rồi!Nếu bạn thích truyện này, hãy thử đọc các truyện khác cùng thể loại bên dưới nhé! Sách mới Ebook Truyện Ngôn tình Cô gái nhỏ của giáo sư Thời Đinh Nhàn không thể nào tưởng tượng được một người thuộc phái cấm dục giống như Thời Dịch thì khi yêu vào sẽ như thế nào. Cho đến một ngày, người đó trở thành chồng của cô. Lúc này, Đinh Nhàn mới biết được hình tượng cấm dục chỉ là vẻ bề ngoài, mặt người dạ thú vào mỗi tối mới là chân thật. Nhiều năm sau, Thời Dịch đè cô lên cánh cửa, khóe miệng gợi lên một nụ cười xấu xa "Gọi anh trai." Mắt cô đầy ánh nước lấp lánh, cất lên tiếng nói nhỏ nhẹ mềm mại như bông "Anh Thời Dịch.", nghe được lời này lòng anh cũng muốn tan chảy theo. Tham khảo thêm Cô Gái Với Niềm Tin Vợ ChồngTham khảo thêm Cô gái yêu tiềnTham khảo thêm Cô Giáo MaiTham khảo thêm Cô Giáo ThảoTham khảo thêm Cô Giáo Thuỷ CLICK LINK DOWNLOAD EBOOK TẠI ĐÂY. Gợi ý cho bạn Đối với người có độ tuổi ngũ tuần, lục tuần thì vẫn luôn thắc mắc cô giáo Thảo là ai mà thế hệ thanh niên lại nhắc nhiều tới thế? Đây có phải là nhân vật có sức ảnh hưởng lớn đến giới trẻ không? Trên các diễn đàn mạng, thông tin về người phụ nữ cô giáo Thảo lại rất ít. Vậy những sự thật khủng khiếp đằng sau tên và cụm từ “cô giáo Thảo” trên phim cấp ba là gì? Nhiều ý kiến nói rằng, cô giáo Thảo là một diễn viên phim người lớn, cô thường hay xuất hiện trong những bộ phim JAV phim khiêu dâm Nhật Bản lấy bối cảnh là lớp học, giảng đường. Còn một bộ phận ý kiến khác cho rằng, cô giáo Thảo là nhân vật chính trong bộ truyện sex cùng tên. Hình tượng cô giáo Thảo có phải là cô gái khiêu gợi, nóng bỏng? Thế hệ 8x, 9x không lạ lẫm với cụm từ và bộ truyện “cô giáo Thảo” ấy. Nhưng dạo gần đây, những youtuber đang dựa vào sức ảnh hưởng của cô giáo Thảo để làm video thu hút người xem. Nội dung những video này liên quan đến những vấn đề nhạy cảm, kéo theo đó là sự hở hang của các nữ diễn viên để câu view lượt xem. Tóm tắt tình tiết nổi bật của bộ truyện sex “Cô giáo Thảo” Dưới đây là tóm tắt nội dung của bộ truyện sex “Cô giáo Thảo” nhằm giúp các bạn dễ hình dung hơn về hình tượng nhân vật cô giáo Thảo ► Nhân vật Thảo hiện đang là cô giáo phụ trách môn Sinh và Lý của một trường trung học phổ thông. Do kiến thức của cô khá vững cùng với kỹ năng quan hệ tốt nên không lâu sau, cô được đề bạt lên làm phó hiệu trưởng của trường. Đang ở độ xuân sắc nhuận thì, chồng của cô đã ra đi vĩnh viễn sau một tai nạn giao thông thảm khốc. Chồng cô mất khi cô mới 28 tuổi – cái tuổi mà nhu cầu “chăn gối” rất cao, chính cô rất buồn lòng vì điều đó. ► Trong trường có rất nhiều nam sinh quậy phá và Nam là một trong số học sinh cá biệt. Tình trạng học hành của Nam rất tệ và ngày càng sa sút nghiêm trọng, nên thường bị cô Thảo nhắc nhở. Nam tuy học dở, quậy phá nhưng được cái ngoại hình, khuôn mặt rất đẹp trai. Do luyện tập thể thao thường xuyên nên cậu ấy sở hữu cho mình một cơ thể vạn người mê, cô Thảo cũng không thể cưỡng lại nét đẹp đó. ► Sau nhiều lần gặp gỡ, trao đổi với phụ huynh của học sinh Nam, cô Thảo được đề nghị dạy kèm riêng Nam để cải thiện tình hình học tập. Thế nhưng đây chỉ là cái cớ để cô có cơ hội tiếp xúc gần với Nam thường xuyên hơn và thỏa mãn dục vọng của bản thân. ► Nam sau một thời gian được cô Thảo kèm cặp thì học lực đã tốt lên trông thấy, đặc biệt là môn “sinh lý”. Trong quá trình học thêm cùng cô Thảo, cả hai người đã nảy sinh tình cảm, thế nhưng những bài học sinh lý giữ cô Thảo và trò Nam đã bị bại lộ. Trò Nam bị chuyển sang một trường cấp ba khác, còn cô Thảo bị mời ra khỏi ngành và chuyện tình chia tay đau đớn trong nước mắt và cuộc tình chỉ đẹp khi còn dang dở. Chuyện tình giữa cô giáo Thảo và Nam là câu chuyện buồn và kết thúc chóng vánh, mang nhiều nỗi xót xa và tiếc nuối cho độc giả. Cô giáo Thảo do quan hệ với người dưới 18 tuổi nên phải đối mặt với pháp luật, còn Nam thì bị chuyển trường. Nếu như cô giáo Thảo và trò Nam sống trong bối cảnh hiện tại, dùng cách thủ dâm hay sử dụng sextoy là cách an toàn và hiệu quả để giải quyết nhu cầu sinh lý, vừa kín đáo, thì đã tốt rồi. Edit Mộc Tử Đằng←←←←←→→→→→ "Tôi sẽ cố gắng."Đinh Nhàn nói "Em sẽ chờ anh về ăn tối.""Không cần." Thấy cô có chút mất mát, Thời Dịch lại bổ sung, nói "Có thể tôi về sẽ rất khuya."Đinh Nhàn "Vâng" một tiếng, mở cửa xuống xe rồi vẫy tay với anh sau đó mới xoay người đi nhanh đến cửa thang Dịch khoác tay lên cửa sổ xe nhìn thân ảnh yêu kiều đang đi xa dần của cô mà có chút xuất là một người đàn ông từ trước đến giờ đều một thân một mình, đột nhiên lại phải chăm sóc một cô gái nhỏ khiến anh thật sự luống ngày nay mặc dù không về nhà nhưng trong lòng anh vẫn cứ nhớ mong, nghĩ ra hôm nay là ngày khai giảng của cô nên quyết định gọi điện cho cô để hỏi quả gọi mấy lần nhưng đều ở trạng thái tắt máy làm anh nghĩ lung tung lập tức luống cuống tay chân vội vàng chạy xe về nhà, nghe dì Trương nói điện thoại cô đã hư rốt cuộc lúc này mới yên lòng thoại di động reo lên kéo suy nghĩ của anh quay trở bắt máy rồi đeo tai nghe bluetooth lên vừa nói chuyện vừa khởi động đến nhà, dì Trương đã nấu xong đồ ăn, Đinh Nhàn ăn nhanh rồi liền trở về phòng lấy di động cũ từ trong ngăn kéo ra, gỡ thẻ sim bên đó gắn vào điện thoại mắn là số điện thoại trong sim vẫn còn nên cô dễ dàng tìm được số điện thoại kia, ấn mở rồi đổi tên thành Anh Thời si ngốc nhìn bốn* chữ đó cho đến khi có người gõ cửa cô mới hoàn hồn tỉnh lại.*bốn chữ là Thời Dịch Ca Ca nhưng để thuần việt nên chỉ còn lại ba chữ Anh Thời Dịch"Tiểu Nhàn buổi tối con muốn ăn món gì?" Dì Trường đẩy cửa phòng ra để lộ khuôn mặt tròn hơi mập Nhàn nói "Để con hỏi anh Thời Dịch trước đã."Dì Trương kinh ngạc "Tối nay giáo sư Thời về nhà ăn sao?""Dạ." Đinh Nhàn gật đầu sau đó soạn tin nhắn gửi chiều, thời gian giải phẫu bắt đầu lúc hai giờ nên anh còn chút thời gian đi đến phòng bệnh của Thẩm Ngạn đang nửa ngồi trên giường bệnh, sắc môi trắng bệch, cằm bạnh ra trông vô cùng căng thẳng, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ không biết đang nghĩ đến cái thấy động tĩnh ở cửa anh ấy quay đầu ý đến ánh mắt của anh ấy, Thời Dịch trêu nói "Người cậu muốn gặp không đến nên thất vọng hả?"Thẩm Ngạn cười nhạo một tiếng "Đệch."Thời Dịch khẽ cười một tiếng hỏi anh ấy "Cậu cùng cô ấy cứ chiến tranh lạnh mãi à?""Cậu không có bạn gái không hiểu đâu."Sau mấy giây trầm mặc đột nhiên Thẩm Ngạn nói "Phụ nữ đúng là không thể cưng chiều được, càng cưng chiều càng không có lương tâm nữa."Anh ấy nằm viện hai ngày rồi mà cô ấy cũng không đến ngày nào, ngay cả điện thoại đến cũng không có, lòng như sắt đá mà, rõ ràng mấy ngày trước hai người vẫn còn ân ngày trước đó, Hướng Hạm chứa chấp Thẩm Ngạn một đêm, nói là thu nhận thật ra nói đúng hơn là Thẩm Ngạn mặt dày mày dạn ở lại không chịu cơm tối xong, Hướng Hạm xem ti vi một hồi thì chuẩn bị trở về phòng đi Hướng Hạm tắm xong vừa lau tóc vừa đi ra thì cô chợt sửng sốt, Thẩm Ngạn mặc đồ ngủ đang nằm chiếm hết cả giường của cô, bộ dáng vừa mới tắm xong mang vẻ mặt phấn chấn nhìn Hạm có chút mất tự nhiên nói với Thẩm Ngạn "Cái đó, Thẩm Ngạn, em buồn ngủ rồi.". Ý của câu đó chính là muốn đuổi khéo anh."Anh biết" Anh thờ ơ không để ý nhiều đến lời cô nói ngược lại cố ý xuyên tạc ý cô "Anh đã tắm xong rồi."Hướng Hạm vừa mới tắm xong nên trên mặt vốn có chút ửng hồng, sau khi nghe xong lời đó mặt đã đỏ như trái cà rồi. Cô không để ý đến anh nữa cầm lấy máy sấy bắt đầu sấy Ngạn đi đến lấy đi cái máy sấy trong tay cô giúp cô sấy tóc, Hướng Hạm cũng không phản đối gì cả, tâm tư của cô đang đặt ở việc làm sao để đuổi anh ra khỏi cảm thấy không khí hiện tại vô cùng kỳ tay anh len qua từng sợi tóc của cô, theo tiết tấu tới lui của anh làm tim Hướng Hạm cũng đập loạn hơn mười phút cuối cùng tóc cũng đã khô, Hướng Hạm vội vàng cầm máy sấy đi cất rồi quay đầu lại nói lời cảm kích với Thẩm Ngạn "Cảm ơn anh, anh cũng nên đi ngủ đi, ngủ ngon."Mười phút vừa rồi quá dày vò mà!Thẩm Ngạn đứng dậy đi đến cửa nhưng ngay khi Hướng Hạm vừa mới thở phào một hơi thì anh nhanh chóng tắt đèn sau đó ôm lấy cô, hai người cùng nhau ngã xuống Hạm cả kinh "Thẩm Ngạn! Anh làm gì vậy?"Cô giùng giằng muốn tránh thoát khỏi cái ôm của anh nhưng càng giãy anh càng ôm chặt hơn, một tay ôm chặt cô tay còn lại kéo chăn qua đắp kín hai người tác này của anh làm Hướng Hạm sợ hãi, cô dùng cả tay lẫn chân đấm đá lung tung trong ngực anh, toan muốn đẩy anh ngờ làm như vậy lại khơi gợi dục vọng của anh hơn nữa, anh bắt lấy cái tay nhỏ bé của cô lại, hơi thở không ổn định nói "Lộn xộn nữa thì tự gánh lấy hậu quả!" Thanh âm trầm thấp khàn khàn vang lên giống như đang cực lực đèn nén cái gì Hạm nghe thấy câu này liền ngoan ngoãn dừng lại mọi động tác để mặc cho anh ôm cô, đến động cũng không dám động, không biết từ lúc nào hô hấp của cô cùng trở nên rối loạn, đôi mắt xinh đẹp mở to nhìn màn đêm yên tĩnh trong phòng, lúc này cô có thể nghe được rõ ràng tiếng hít thở không bình thường của người bên cạnh, thân thể cô và anh đang dán chặt vào nhau nên cô hoàn toàn cảm nhận được biến hóa trên cơ thể độ nóng lên, hai cơ thể dán sát vào nhau càng thêm nóng bỏng, Hướng Hạm cảm thấy nóng quá muốn vén chăn lên nhưng cô nào dám cử động chứ, thứ đàn ông kia đã sớm ngẩng cao nhiên Thẩm Ngạn vén chăn đi nhanh vào phòng tắm ngay sau đó Hướng Hạm liền nghe được tiếng nước chảy truyền đến, cô chớp chớp mắt, trong đầu không tự chủ được tưởng tượng ra dáng vẻ đang tắm của Thẩm Ngạn rồi lại rút vào chăn cười ngây một hồi lâu, Thẩm Ngạn mới đi ra từ phòng tắm, Hướng Hạm bây giờ đã mơ mơ màng màng ngủ, anh chui lại vào trong chăn nằm bên cạnh cô, trong lúc mơ hồ Hướng Hạm cảm giác có một cơ thể lạnh như băng đang áp sát mình nhưng cũng không suy nghĩ gì nhiều, trở mình tiếp tục cô còn có thể bình yên chìm vào giấc ngủ, trong lòng Thẩm Ngạn có chút bất là nha đầu không có lương tâm!Anh ôm cô vào lòng, Hướng Hạm đang ngủ mơ màng lầm bầm câu gì gái đang ngủ trong ngực thơm ngát như hoa thế nhưng mỗi một giây trôi qua anh đều cảm thấy vô cùng đau khổ, không khí này kéo dài khoảng mười phút thì người đàn ông khẽ nguyền rủa "Shit" một lần nữa đứng dậy chạy vào phòng tắm...Sáng hôm sau Hướng Hạm mơ hồ tỉnh dậy, cảm thấy dưới gối có chút cứng rắn nên đưa tay sờ thử, sờ một cái cô liền sửng sốt, đây không phải gối nằm mà rõ ràng là cánh tay, hơn nữa còn là cánh tay của đàn ông! Con ngươi cô bỗng nhiên phóng đại, trong đầu hiện lên từng hình ảnh một, còn chưa kịp sắp xếp lại mọi chuyện, ánh mắt cô đã chuyển từ cái tay đó lên khuôn mặt người đàn ông đang nằm ngủ bên chỉ đắp đến eo làm lộ ra một phần cơ thể đàn ông, ánh mặt trời chiếu lên làn da màu lúa mạch càng làm tăng thêm sự hấp dẫn mê người. Đầu óc Hướng Hạm hoàn toàn loạn cả lên, cô cố gắng để bản thân tỉnh táo lại, hồi tưởng xem hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện ngắm Thẩm Ngạn đang ngủ say sưa, tại sao anh lại không mặc quần áo chứ, tối hôm qua rõ ràng là có mặc đồ ngủ mà! Vậy cuối cùng bọn họ có phát sinh cái gì hay không?Hướng Hạm dè dặt vén chăn lên đi xuống giường, nhón chân bước nhè nhẹ trên sàn nhà sợ phát ra âm thanh kinh động đến người đang nằm trên giường. Nhưng mà hết lần này đến lần khác ông trời không chiều theo ý cô."Đi đâu đó?" Bên tai truyền đến thanh âm của người đàn Hạm dừng chân lại, vừa rồi còn ngủ ngon lành mà tại sao lại tỉnh vào ngay lúc này! Cô không biết có nên bước đi tiếp hay không, bước đi tiếp thì cảm thấy có điểm là lạ mà không đi thì lại không được!Vì vậy cô đứng xoắn xuýt giữa hai vấn đề đó nên cứ như vậy mà đưa lưng về phía Thẩm Ngạn khiến anh nhìn đến ngẩng Ngạn đưa tay lên gối đầu, nhìn dáng vẻ cứng ngắc bối rối của cô, chờ cô xoay người lại nhưng chờ đến năm phút mà Hướng Hạm vẫn đứng ngây người như cũ, anh không có tính nhẫn nại chút nào."Em chắc chắn muốn đứng như vậy mãi?" Anh thật sự muốn bổ não cô nghiên cứu xem rốt cuộc được làm từ thứ gì?Hướng Hạm hoàn hồn lại, chậm rãi xoay người qua, cố gắng tỏ ra trấn định, nói "Chào Thẩm Ngạn, buổi sáng tốt lành!"Thẩm Ngạn khẽ cau mày "Ngủ cũng đã ngủ trên cùng một cái giường rồi mà còn nói chuyện xa lạ như vậy làm gì."Anh vừa dứt lời. nụ cười trên mặt Hướng Hạm liền cứng đờ, thuận tay lấy cái gối đánh về phía anh, anh cứ như vậy bị cô đánh trúng.......Hai người các anh quen biết nhau từ nhỏ và cùng nhau lớn lên, Thời Dịch đối với anh ấy quá hiểu rõ rồi, đi đến gần nhìn cái chân đang bó thạch cao vỗ nhẹ một cái "Dưỡng bệnh cho tốt đi, nếu hỏng thật thì coi chừng Hướng Hạm bỏ cậu luôn đấy.""Cô ấy dám!" Thấy Thời Dịch đang cười, Thẩm Ngạn mím môi hừ lạnh một tiếng "Đi thì cứ đi đi, ông đây không lạ gì."Đang lúc hai người nói chuyện thì nghe thấy tiếng giày cao gót càng ngày càng gần, khóe môi Thời Dịch cong lên liếc nhìn người phụ nữ đang đứng ngay cửa sau đó quay đầu lại nhìn Thẩm Ngạn, cố tỏ ra ngạc nhiên lẫn mừng rỡ nói "Người phụ nữ của cậu sẽ không bỏ theo người khác chứ."Thẩm Ngạn không còn tâm tư giận hờn với anh, ánh mắt chặt chẽ nhìn chằm chằm người phụ nữ ngay cửa, trong lòng vô cùng vui mà người phụ nữ đó cũng không nhìn anh ấy lấy một cái, thẳng tắp đi về phía Thời Dịch, cười nói "Giáo sư Thời, cảm ơn anh đã phẫu thuật cho cha tôi."Nói xong Hướng Hạm đem bó hoa trong tay đưa cho hồng đỏ tươi vừa mới nở vô cùng xinh đẹp, một loài hoa tượng trưng cho tình Dịch không nhận cùng rõ ràng là hai người này đang dỗi nhau nên không được tự nhiên, Hướng Hạm đang cố ý khiêu khích Thẩm Ngạn thấy sắc mặt tái xanh của Thẩm Ngạn, trong lòng anh nhịn cười, nói "Hướng tiểu thư khách khí rồi, chữa bệnh cứu người là công việc của tôi."Giơ tay lên nhìn đồng hồ một chút, anh nói "Xin lỗi không tiếp được Hướng tiểu thư, tôi còn có việc, đi trước."Dứt lời anh liền rời khỏi phòng bệnh, không quấy rầy Thẩm Ngạn tự vả mặt về phòng làm việc, mới vừa ngồi xuống bỗng điện thoại trên bàn rung cầm lên nhìn thì thấy có tin nhắn Nhàn Anh Thời Dịch, buổi tối anh muốn ăn gì để dì Trương chuẩn bị đồ ăn?Thời Dịch đang muốn trả lời thì có người gõ cửa anh đành đặt di động xuống, nói "Mời vào."Y tá đẩy cửa đi vào, nhìn thấy người đàn ông ngồi trên ghế, thanh âm không tử chủ được trở nên dịu dàng hơn "Giáo sư Thời, viện trưởng tìm anh nói có chuyện muốn thảo luận.""Được, tôi lập tức đến ngay."Thời Dịch vội vàng soạn một tin nhắn ngắn gửi đi rồi đứng dậy ra khỏi phòng làm này, trong lòng Đinh Nhàn tràn đầy mong đợi kết quả chỉ nhận được tin nhắn ngắn gọn "Em ăn trước đi, không cần chờ tôi."Trong lòng có chút buồn rầu, nói "Anh ấy không về."Dì Trương dừng một chút, nói "Dì sẽ làm nhiều một chút rồi để vào tủ lạnh, khi nào cậu ấy trở về có thể hâm nóng lên là ăn được.""Vâng."Thấy cô gái nhỏ mong chờ giáo sư Thời trở lại, dì Trương hỏi cô "Tiểu Nhàn, có phải buổi tối con sợ ở một mình không? Nếu không thì tối nay dì ở lại đây với con."Đinh Nhàn ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói "Con không sợ đâu ạ."Dì Trương nghe vậy chỉ cười một tiếng rồi rời Nhàn ngơ ngẩn ngồi một hồi rồi lấy từ vựng tiếng anh trong cặp sách ra bắt đầu giáo nói sẽ có một bài kiểm tra khảo sát chất lượng đầu năm, cô không muốn lại nằm cuối danh sách chữ cái tiếng Anh cô đều biết nhưng ghép chúng lại chung một chỗ thì đầu cô lại đau lên, còn có bao nhiêu là công thức, thật nhức đầu kia thành tích của Đinh Nhàn rất tốt, học cũng rất ung dung nhưng có lẽ từ năm lớp 10 khi biết mẹ có gia đình mới, lại sinh con trai nên cô không cách nào tập trung nghe giảng được nữa, thành tích vì thế cũng tuột xuống, cô từ người được thầy cô đề cao lại trở thành người khiến họ thất vọng một chút vào cuốn sách nhưng cái gì cũng không hiểu, chỉ thuộc được mấy từ giờ tối, dì Trương gọi cô ra ăn cơm, cô đáp lại một tiếng, nói "Dì Trương, dì cứ về trước đi, chút nữa con mới ăn."Biết cô gái nhỏ muốn chờ Thời Dịch, dì Trương đành khuyên nhủ "Tiểu Nhàn, giáo sư Thời có lẽ rất khuya mới về, con ăn trước đi không thôi lại đau dạ dày đó."Đinh Nhàn "Bây giờ con vẫn chưa đói bụng ạ."Mấy ngày ở chung với nhau dì Trương cũng đã có chút hiểu cô, biết nha đầu này rất thẳng thắng nên cũng không khuyên cho đến 10 giờ Thời Dịch vẫn chưa về nhà, Đinh Nhàn đã đói không chịu được, thức ăn trên bàn đều nguội lạnh, cô tùy tiện ăn vài miếng rồi gửi tin nhắn cho anh.[ Anh Thời Dịch, nồi cơm em vẫn còn cắm điện, thức ăn để trong tủ lạnh, khi nào về anh hâm nóng lại là có thể ăn ngay.]Lúc chuẩn bị ngủ, Đinh Nhàn đặt điện thoại cạnh gối để phòng khi anh có nhắn tin trả lời cô có thể thấy sớm hôm sau, Đinh Nhàn rửa mặt xong từ trong phòng ngủ đi ra, đi được mấy bước thì sau lưng truyền đến tiếng mở cửa, cô quay đầu lại đàn ông mặc đồ ở nhà, quần áo đều rất tùy ý, hai nút áo trước ngực cũng không cài lại, đường cong cơ ngực như ẩn như hiện, hình như anh vừa mới tỉnh ngủ, hai mắt vẫn còn lờ đờ chưa tỉnh tai Đinh Nhàn nóng lên nhưng tầm mắt vẫn nhìn anh chằm mắt người đàn ông rơi trên người cô mặt cô liền đỏ lên, thấp giọng nói "Anh Thời Dịch.""Ừ"Thời Dịch trả lời rồi xoay người về phòng thay quần sao anh lại có thể quên là trong nhà còn có một cô gái nhỏ cơ chứ.***Họp phụ huynh được diễn ra vào buổi sáng, vào tiết thứ nhất đã có không ít phụ huynh đứng cạnh Nhàn nhìn về bàn phía trước, Giang Ti Kỳ bình thường lúc học không xem tiểu thuyết chính là ăn trong giờ học vậy mà lúc này lại ngồi ngay ngắn chăm chú nhìn lên bảng, nhìn vô cùng nghiêm mẹ Giang Ti Kỳ đều đến, đang đứng ngoài cửa sổ chờ, mỗi lần họp phụ huynh xong cô ấy đều nói khi về nhà sẽ bị cha mẹ phối hợp hành Nhàn đối với những chuyện này không hề có cảm xúc không nghe lọt tai những gì thầy giáo nói trên nhỏ đến lớn chưa từng có ai đi họp phụ huynh cho cô, mẹ cũng chưa từng đi đến trường họp cho cô lần đầu cô còn nghĩ mình không đủ ưu tú sau đó cô mới biết thì ra mẹ căn bản cũng không thích giờ nghĩ lại thấy mình quá ngu ngốc, nếu mẹ thật sự thích cô thì làm sao lại bỏ cô lại để cô từ nhỏ đã không có ai bên còn nhỏ cô cũng biết mẹ mình cũng không giống như mẹ người bây giờ cô cũng không có hết tiết vang lên, Đinh Nhàn nằm nhoài ra bàn, lấy sách che đầu lại muốn ngăn cách mọi âm thanh từ thế giới bên cô càng không muốn nghe thì lại nghe càng rõ."Cha cậu đi họp sao?""Đúng vậy." Một cậu bạn học than thở nói "Tớ xong đời rồi, thi kém như vậy chắc về bị ăn đòn thê thảm quá.""Sợ gì chứ, mẹ cậu sẽ lại che chở cho cậu thôi.""Mẹ tớ có việc bận nếu không cũng không để cha đến họp đâu, thành tích tớ kém vậy để ông ấy tới chính là tự tìm ngược mà.""Ừ, đồng tình với cậu.""Cha cậu cũng đến hả?""Đúng vậy." Giọng nói của một bạn học nữ vang lên "Nhưng mà cha tớ không đánh tớ được, ông ấy rất yêu con gái, vô cùng cưng chiều tớ, ha ha, có lúc cũng làm mẹ tớ phát ghen."Đinh Nhàn nghe đến tâm phiền ý loạn, mới vừa nhắm mắt đột nhiên sách bị ai đó lấy sáng đột nhiệm ập đến, Giang Ti Kỳ đứng trước mặt cô thở hồng hộc nói "Đinh Nhàn cậu có anh trai khi nào vậy? Dáng dấp quá đẹp trai, cậu không biết đâu, các bạn nữ đều si mê nhìn đến nước miếng cũng muốn chảy ra."Đinh Nhàn ngơ ngác, anh trai? Cô không có anh trai mà?Trong đầu đột nhiên lóe lên một tia sáng, cô kịp phản ứng liền đứng dậy chạy đến phòng họp, Giang Ti Kỳ phía sau khó khăn kêu "Này, chờ tớ với."Bên ngoài phòng họp bị các bạn học nữ vây quanh, các cô ấy đứng trước cửa sổ, cô cố gắng đứng thẳng lên để nhìn vào trong nhưng không thấy gì, trên mặt có chút không vui lại nghĩ biện pháp chen vào nhưng không chen được, lòng nóng như lửa đốt, hai tay để lên vai bạn học nhảy nhảy lên nhìn vào bạn học thấy cô vội vàng gọi cô lại "Đinh Nhàn mau đến đây."Cô đi đến, bạn học đó đẩy đám người ra nói "Nhường một chút cho Đinh Nhàn vào."Bị người khác đẩy ra các nữ sinh khác tỏ ra không vui, lại nhìn thấy Đinh Nhàn liền thay đổi sắc mặt ngay lập tức, cười nói "À, Đinh Nhàn à, người đó là anh trai cậu thật hả?""Nói nhảm, không phải anh trai cậu ấy không lẽ là anh trai cậu chắc.""Tớ chỉ hỏi chút thôi mà." Bị nói như vậy bạn học đó có chút ủy khuất, "Này nhìn dáng dấp bọn họ cũng không giống nhau..a..."Các bạn học chừa ra một vị trí, Đinh Nhàn đi đến trước cửa sổ, ánh mắt lập tức thấy được dáng người cao ngất họp phụ huynh còn chưa chính thức bắt đầu, người đàn ông ngồi hàng thứ nhất mặc áo sơ mi trắng cùng quần tây đen, so với bình thường có thêm áo bác sĩ màu trắng thì bây giờ nhìn ít đi mấy phần nghiêm chất anh vốn dĩ đã xuất chúng, trong đám người kia lại càng lộ ra vẻ anh khí. Anh đang trò chuyện cùng chủ nhiệm lớp. trên mặt mang nụ cười nhàn nhạt, chợt như nhận ra điều gì anh liền quay đầu qua, Đinh Nhàn không kịp né tránh cứ như vậy bốn mắt nhìn nhau, cô nghe được tiếng tim đập mãnh liệt của mình, trong lòng vô cùng vui sướng, nhếch miệng lên nở nụ cười tươi rói từ tận đáy lòng...Tác giả có lời muốn nóiGiáo sư thời đi họp phụ huynh rồi, Tiểu Nhàn Nhàn thành tích không tốt, mọi người đoán xem, giáo sư Thời sẽ thu thập cô ấy chứ? Tác giả Thể loại Ngôn Tình, Truyện SủngNguồn thái Đang raSố chương 70Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Tên tiếng Trung 时教授的小仙j女Tên hán việt Thời giáo thụ đích tiểu tiên nữSố chương 67 chương + phiên ngoại đang viếtThể loại Hiện đại, đô thị tình duyên, HE, ngọt ngọt ngọt 🙂Nữ chính 18 tuổi còn nam chính 28 trước trong suy nghĩ của Đinh Nhàn cô không thể tưởng tượng được trong tình yêu thì một người có thể nói là cấm dục giống như Thời Dịch thì sẽ yêu như thế nào?Cuối cùng cô cũng biết được đáp án vì lúc ấy, người đó trở thành chồng của cô. Lúc này, Đinh Nhàn mới biết được hình tượng cấm dục chỉ là vẻ bề ngoài, mặt người dạ thú vào mỗi tối mới là chân năm sau, Thời Dịch đè cô lên cánh cửa, khóe miệng gợi lên một nụ cười xấu xa "Gọi anh trai."Mắt cô đầy ánh nước lấp lánh, cất lên tiếng nói nhỏ nhẹ mềm mại như bông "Anh Thời Dịch", nghe được lời này lòng anh cũng muốn tan chảy theo.

co gai nho cua giao su thoi