Văn án: Tống Triết xuyên không trở thành một tiên sinh đoán mệnh, mặt non mềm xinh xắn. Gì? Chê cậu dáng dấp dễ nhìn không giống tiên sinh đoán mệnh như ông chú râu ria xồm xoàm kế bên? Chậc! Tống Triết nói cho bạn biết, cậu chính là người có thể dựa vào mặt kiếm cơm nhưng cố tình lại dùng tài hoa của mình. Hắn vốn muốn nghênh đón buồn tẻ quý tộc sinh hoạt, nhưng vạn không nghĩ tới, thời đại biến cách! Gia tộc làm cuối cùng chướng ngại, đã bị tân quý tộc đánh thượng vai ác nhãn, sắp bị lịch sử đại thế cuồn cuộn nghiền áp! Bất đắc dĩ, hạ uyên đành phải bằng vào đối trò chơi lịch sử hiểu biết, từng bước tăng cường tự thân thực lực. Chú ta là tay buôn đồ cổ, mỗi khi có bảo bối gì mới là sẽ qua và bỏ ra 10 tệ nhờ mẹ tôi xem giúp xem có thể bán hay không, có kiếm được tiền hay không. Một qua hai lại, tôi và chú ta đều biết rõ nhau. "Chú biết quy tắc mà, hôm nay mẹ con không xem." Tôi vội vàng theo mẹ Truyện bắt đầu vào một ngày hè nắng nóng, em thụ, tức nhân vật chính tên Tống Triết của chúng ta vì thức khuya làm luận văn mà chết xuyên qua nhập vào xác cậu trai trẻ làm nghề tiên sinh đoán mệnh cùng chết vì thức khuya cày game. Em thụ của chúng ta sau vài giây sững sờ thì chấp nhận số phận, từ đó ẻm bước lên con đường làm đại sư. Theo dự đoán của Nostradamus, trong năm 2023, nhà chiêm tinh học người Pháp dự báo về một cuộc chiến tranh lớn sẽ xảy ra. "Bảy tháng diễn ra cuộc Đại chiến, nhiều người chết vì tội ác. Rouen, Evreux (2 thành phố ở Pháp) sẽ không gục ngã trước nhà vua", Nostradamus dự báo Giàu có thông minh, chí hướng kiên cường, tính tình quyết đoán, trung niên tài lộc, việc không lường trước, vận may khó đến, nên phải cẩn thận, tiền tài đầy đủ, vận mệnh phúc đức. Người sinh ngày 12 Âm lịch. Dịu dàng đôn hậu, khổ cực kiên trì, cần cù lương Qo97IzG. Thể loại linh dị thần quái, lệ chí nhân sinh, ngọt, huyền huyễn, trinh thám, bàn tay vàng 302c Văn án Cảm giác người người xuyên không đều có thể xông ra một mảnh thiên địa, có thể sống được thoải mái, hạnh phúc,... Tống Triết nhìn nhìn người ta, Tống Triết nhìn nhìn lại mình Tống Triết Tôi có thể chỉnh lại tư thế khi đáp xuống thế giới này hay không???? Chính vì có so sánh mới có đau đớn, Tống Triết xuyên thành một tên "thần côn" thầy bói, người dùng miệng lưỡi lừa người Ờ, nếu nói có gì tốt trong lần xuyên không này, chắc phải nói tới diện mạo xinh xẻo của cơ thể Tống Triết xuyên qua, mặc dù chẳng phù hợp để đi đoán mệnh, hay để khiến người khác tin tưởng. Hừ!! Chê cậu dáng dấp dễ nhìn không giống tiên sinh đoán mệnh như ông chú râu ria xồm xoàm kế bên? Chậc! Tống Triết nói cho bạn biết, cậu chính là người có thể dựa vào mặt kiếm cơm nhưng cố tình lại phải dùng tài hoa của mình. No. 1 "Chú gì ơi, emmmm, con trai chú không phải nhân cách phân liệt đâu, chẳng qua bị quỷ nhập thôi." Ông chú QAQ! Quỳ cầu đại sư ra tay giúp đỡ. No. 2 "Người anh em kia ơi, cuộc sống có vẻ không ổn nhỉ, đầu xanh lét rồi." Người anh em nọ Kinh hãi! ╯‵□′╯︵┻━┻ Lấy thanh đao dài bốn mét ra đây! Tao phải chém chết Lão Vương hàng xóm. ... "Ô? Vị tiên sinh này, mệnh cách hình như chính là..." Tiêu tiên sinh [mặt không biểu cảm] thần côn cách xa tôi một chút. "...tiên sinh, mệnh cách thiên sát cô tinh cần phải giải trừ." Tiêu tiên sinh [cười nhạt] tôi là thiên sát cô tinh? A! Sau đó, mặt bị tát bốp bốp bốp, cúi đầu. ... Bảng dò mìn của tác giả Một; linh cảm lấy từ các loại manga, tiểu thuyết. Hai; truyện có nhiều tình tiết tưởng tượng của tác giả, đảng hiện thực đừng vào, chủ yếu là đọc truyện vui vẻ. Ba; tam quan trong truyện không giống tam quan của tác giả, mong không dùng ngôn luận công kích cùng phản đòn. Note 20+ các vụ án trong truyện siêu kinh dị, yêu cầu đủ tuổi, dưới 20 kiên quyết vào xem thì tự chịu trách nhiệm. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao?! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Góc nhìn của độc giả toàn tri Sing Shong Xuyên Thành Con Gái Của Ác Độc Nữ Phụ Trạch Miêu [Kuroko No Basket Đồng Nhân] Đẳng Phong Đích Nhật Tử Tiểu Đạm Đỗ Tiên Thuyết Thư Kỳ Lục - Tam Giới Vạn Thế Toàn Thư Đỗ Tiên Hệ Thống Giúp Tôi Mạnh Dấm Đồ Nhi Có Chuyện Nói Thẳng, Sư Tôn Cam Đoan Không Đánh Ngươi! Mộc Mộc Nhất Nhất Huyền Huyễn Nguồn 39,950 Hoàn Thành 043701 05/03/2021 Đánh giá từ 10 lượt Cảm giác người người xuyên không đều có thể xông ra một mảnh thiên địa, có thể sống được thoải mái, hạnh phúc,... Chuyện như thế chỉ có trong truyện Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao? của tác giả Thính Thuyết Ngã Thị Hắc Sơn Lão thiệuTống Triết nhìn nhìn người ta, Tống Triết nhìn nhìn lại mìnhTống Triết Tôi có thể chỉnh lại tư thế khi đáp xuống thế giới này hay không????Chính vì có so sánh mới có đau đớn, Tống Triết xuyên thành một tên "thần côn" thầy bói, người dùng miệng lưỡi lừa ngườiỜ, nếu nói có gì tốt trong lần xuyên không này, chắc phải nói tới diện mạo xinh xẻo của cơ thể Tống Triết xuyên qua, mặc dù chẳng phù hợp để đi đoán mệnh, hay để khiến người khác tin Chê cậu dáng dấp dễ nhìn không giống tiên sinh đoán mệnh như ông chú râu ria xồm xoàm kế bên? Chậc! Tống Triết nói cho bạn biết, cậu chính là người có thể dựa vào mặt kiếm cơm nhưng cố tình lại phải dùng tài hoa của 1 "Chú gì ơi, emmmm, con trai chú không phải nhân cách phân liệt đâu, chẳng qua bị quỷ nhập thôi." Ông chú QAQ! Quỳ cầu đại sư ra tay giúp đỡ. No. 2 "Người anh em kia ơi, cuộc sống có vẻ không ổn nhỉ, đầu xanh lét rồi." Người anh em nọ Kinh hãi! ╯‵□′╯︵┻━┻ Lấy thanh đao dài bốn mét ra đây! Tao phải chém chết Lão Vương hàng xóm. ... Bảng dò mìn của tác giả Một; linh cảm lấy từ các loại manga, tiểu thuyết. Hai; truyện có nhiều tình tiết tưởng tượng huyền huyễn của tác giả, đảng hiện thực đừng vào, chủ yếu là đọc truyện vui vẻ. Ba; tam quan trong truyện không giống tam quan của tác giả, mong không dùng ngôn luận công kích cùng phản 20+ các vụ án trong truyện siêu kinh dị, yêu cầu đủ tuổi, dưới 20 kiên quyết vào xem thì tự chịu trách nhiệm. Chờ đến khi Tống Triết quay lại phố Thái Bình, Tào Phương Lệ đã chờ đến sốt ruột, bà đã chờ hai ba tiếng, lúc này đang đứng dưới trời nắng chang chang, càng chờ lâu lại càng cuống cuồng, càng chờ càng hối hận đã không theo Tống Triết về nhà, bằng không cũng không đến mức muốn tìm mà không biết tìm ở đâu như bây giờ Tống Triết xuất hiện, trái tim thấp thỏm của Tào Phương Lệ rốt cuộc cũng an tâm, bà vội vàng tiến tới, chuyện đầu tiên là hỏi số điện thoại Tống Triết, chuyện thứ hai là chở Tống Triết về giờ chiều, hai người về tới nhà Tào Phương Lệ. Chồng bà không có nhà, trong nhà chỉ còn mẹ chồng đang chăm sóc đứa con Tống Triết vào cửa đã nhận ra căn nhà này tràn ngập âm khí, nhất là căn phòng của đứa nhỏ, âm khí ở đó là nặng nhất, cứ tiếp tục như vậy thì cả nhà đều không mẹ chồng Tào Phương Lệ đi ra, Tống Triết nhìn thấy hắc khí nhàn nhạt giữa chân mày đối phương, mấy ngày gần đây chắc hẳn phải gặp xúi quẩy, không té gãy tay thì cũng gãy chân. Nghĩ tới bản lĩnh của nguyên thân, Tống Triết thử bấm pháp quyết, lúc đi ngang qua đối phương thì búng hắc khí đi, không ngờ thật sự thành Triết thầm vui mừng, cảm thấy chuyện này thực thú vị. Sau khi tiếp nhận thiết định này, nghĩ tới mình có thể vung tay đánh bay quỷ quái, nhấc chân đá bay vật bẩn, Tống Triết cảm thấy đặc biệt rung Phương Lệ nói chuyện Tống Triết với mẹ chồng mình, còn nói đừng thấy Tống Triết trẻ tuổi nhưng thực sự là đại sư, liếc mắt một cái đã biết gia đình xảy ra nhiều chuyện như vậy là vì hai cái hũ mà chồng mình mang bà bà đã một bó tuổi, so với Tào Phương Lệ còn mê tín hơn, vừa nghe vậy thì ánh mắt nhìn Tống Triết cũng thay đổi, bà mở cửa phòng, đứa con trai Lâm Thụy của Tào Phương Lệ đang ngủ, thế nhưng ngủ không yên, bé cứ nhíu mày, âm khí quấn quanh người như vậy khó trách bé khó bà bà đau lòng nói "Cháu trai tôi gần nhất cứ nháo loạn ầm ĩ từ tối đến sáng, ban ngày mặc dù ngủ được nhưng cũng bị ác mộng làm giật mình, cứ khóc nháo không thôi. Aiz, tôi đau lòng muốn chết." Đứa bé này chính là cháu đích tôn, là mệnh của bà cụ Triết nhìn một vòng xung quanh, nghe hai người nói vậy cũng đoán được tình huống cơ bản, liền hỏi Tào Phương Lệ "Hai cái hũ chồng bà mang về để ở đâu?" Tào Phương Lệ vội vàng dẫn Tống Triết qua "Ở đây, ở đây, chúng tôi để nó trong kho."Mở cửa nhà kho, một luồng âm khí liền ập tới, Tống Triết quơ quơ tay muốn phủi làn âm khí, nào ngờ chúng lại bị cơ thể cậu hấp thu. Tống Triết sửng sốt, sợ thứ này có hại cho cơ thể mình, thế nhưng sau khi cảm thụ thì cậu phát hiện không chỉ không khó chịu mà còn cảm thấy thực thoải mái. Tống Triết là dân nghiệp dư nên không rõ nguyên do, cộng thêm ngại nhóm Tào Phương Lệ nên chỉ có thể tạm thời kiềm chế, chờ trở về sẽ ngẫm nghĩ hai cái hũ dính đầy bùn đất, mơ hồ có thể nhìn thấy lằn vân phức tạp trên hũ, nếu là trước kia thì Tống Triết chắc chắn không nhìn ra điều gì dị thường, thế nhưng kí ức của nguyên nhân thực tự nhiên có phản ứng."Quả nhiên tôi đoán không sai, này là hũ mẫu tử, là thứ dùng để chứa tro cốt của hai mẹ con, nói là đồ cổ thì quả thực cũng có chút niên đại. Thế nhưng bọn họ đang yên đang lành chôn dưới đất lại bị chồng bà mang về, nhất định sẽ phát sinh vấn đề."Lâm bà bà tức giận mắng to "Đúng là khốn khiếp, tôi đã nói không thể đụng vào mấy thứ này, nhưng cố tình nó cứ thích mấy thứ đồ cổ này. Giờ thì hay rồi, nhà bị nháo loạn. Chờ nó về xem tôi có mắng chết nó không." Vừa nghĩ tới cháu trai gặp thảm trạng như vậy là vì con trai gây ra, Lâm bà bà tức giận muốn Phương Lệ không quản việc này, chỉ cuống cuồng nói "Vậy phải làm sao giải quyết? Đập bể hũ mẫu tử này sao đại sư?"Tống Triết lắc đầu "Dĩ nhiên không được, nếu đổi lại là bà, đang yên đang lành ở dưới đất thì tự dưng có người moi bà ra mang về nhà. Vầy cũng thôi đi, sau khi biết bà mang tới tai họa thì còn đập vỡ chỗ ở của bà, bà có tức không?"Tào Phương Lệ lập tức thốt ra "Tức chứ, làm sao không tức cho được?""Vậy thì đúng rồi, bà tức, chẳng lẽ người ta không biết tức sao?" Tống Triết suy tư một chút rồi nói "Đến khi tối, chờ mẹ con trong hũ ra ngoài, tôi xem xét tình huống rồi giải quyết."Tào Phương Lệ rùng mình, hoảng sợ nhìn về phía hũ mẫu tử "Trong này thật sự có thứ kia à?" Tống Triết nói "Dĩ nhiên, bất quá ban ngày bọn họ không dám ra đâu, bà cứ yên tâm."Tào Phương Lệ làm sao có thể an tâm được, ba người vừa ra khỏi nhà kho, bà lập tức gọi điện cho Lâm Đại Hải mắng một trận, bảo ông lập tức chạy về Đại Hải bị mắng một trận, tuy trong bụng có giận nhưng nghĩ tới tình huống gần đây của đứa con trai, trong lòng cũng có chút căng thẳng, cũng sợ là do hai cái hũ kia thật, vì thế liền vội vàng tan tầm sớm chạy về Lâm Đại Hại về tới nhà thì đứa con gái lớn Lâm Mỹ Á cũng vừa trở về, lưng đeo ba lô, miệng nhai kẹo cao su, tay nghịch di động. Lúc thấy Lâm Đại Hải, Lâm Mỹ Á tùy ý chào hỏi "Ba ba, ba về rồi à, sao hôm nay về sớm vậy?"Lâm Đại Hải làm việc trong một xí nghiệp thuộc tóp năm, tiền lương không tệ, thế nhưng khá bận rộn. Vài người đồng nghiệp của ông chơi đồ cổ kiếm được chút tiền, Lâm Đại Hải thấy chuyện này dễ có tiền lại không mệt nhọc, vì thế cũng muốn thử một phen. Nào ngờ, thật sự tìm hôm trước Lâm Đại Hải về quê một chuyến, trong lúc vô tình đào được hai cái hũ, ông có học được chút kinh nghiệm từ chỗ đồng nghiệp, nhìn cái hũ này liền đoán ít nhất cũng là triều Thanh, cảm thấy mình đã đụng trúng vận may, lập tức mang về nhà... nào ngờ vận may lại biến thành vận Đại Hải vừa vào cửa liền bị Lâm bà bà cùng Tào Phương Lệ bắt tay mắng chửi một trận, đứa con trai Lâm Thụy ngơ ngác nằm trong lòng Tào Phương Lệ, hoàn toàn không có chút linh khí* nào như thường ngày. [* tí tởn lăn xăn linh động]Lâm Đại Hải cúi thấp đầu mặc cho hai người mắng, thấy Tống Triết ở bên kia thì ngượng ngùng cười với cậu. Tống Triết quan sát diện mạo Lâm Đại Hải, cũng không phải người đại gian đại ác, ngược lại khá hiền lành, chỉ là thích cái lợi trước mắt, đầu óc chỉ nghĩ tới chuyện kiếm đầu Lâm Mỹ Á nghe mà ù ù cạc cạc, cô bé để di động xuống nhìn Tống Triết, trong đầu thầm nghĩ, vị soái ca này là ai a? Đến tận khi nghe mẹ mắng ba ba mình, Lâm Mỹ Á mới há to miệng, thậm chí còn dùng ngón út chọt chọt tai mình, đùa gì vậy? Em trai mình mấy ngày nay khóc nháo không ngừng là vì hai món đồ cổ mà ba ba mang về? Mà anh đẹp trai này chính là tiên sinh đoán mệnh?!Sau khi khiếp sợ, Lâm Mỹ Á cảm thấy ba mẹ mình bị lừa, hiện giờ là thời đại khoa học kỹ thuật, làm gì có quỷ chứ? Người này trẻ tuổi như vậy, nhất định là lừa gạt. Sao không chịu gắn chút râu giả chứ, tưởng cô chưa xem TV à?"Ba mẹ, hai người mê tín dị đoan như vậy coi chừng cảnh sát tới bắt đấy." Lâm Mỹ Á phun kẹo cao su ra, cầm quả đào ăn, ánh mắt lơ đãng bị thanh niên ngồi bên kia hấp dẫn, nội tâm thực xoắn xuýt, dáng dấp đẹp như vậy sao lại đi lừa đảo chứ? Thiếu tiền sao? Không biết tiền tiêu vặt mình tích được có đủ để bao dưỡng anh ta không?Nghĩ tới hình ảnh tổng tài bá đạo ném một tờ chi phiếu cho cô bé lọ lem rồi tối đó liền này này nọ nọ, Lâm Mỹ Á nhịn không được đỏ mặt, đến khi Tống Triết vì lời nói của cô mà nhìn qua, trái tim Lâm Mỹ Á đập thình thịch thình thịch, ngay cả lúc thấy hotboy trong trường cũng chưa từng luống cuống đến được, không thể để đối phương nhìn ra suy nghĩ trong lòng vậy, Lâm Mỹ Á cố ý hất đầu tỏ ra khinh thường "Anh đừng tưởng tôi không biết, mấy người như anh lúc đầu luôn nói mấy lời huyền huyền ảo ảo dụ dỗ cha mẹ tôi tin tưởng, sau đó sẽ lấy danh nghĩa là tiêu tiền tiêu tai gạt tiền bọn họ đúng không?"Tống Triết mỉm cười nhìn Lâm Mỹ Á, người trẻ tuổi đúng là có nhiều ý tưởng a!Lâm Mỹ Á có chút xấu hổ, giả vờ như gặm đào mà tránh né ánh mắt Tống Triết, trong lòng lén lút gào thét, sao lại có thể đẹp trai đến vậy a?Tào Phương Lệ vội vàng tiến tới mắng con gái mình vài câu, bà sợ Tống Triết tức giận, còn gọi cậu là đại sư "Tống đại sư, cậu đừng để ý, con bé còn nhỏ không hiểu chuyện."Tống Triết khoát tay "Không sao, con nít mà, không quan trọng." Lúc ở tuổi này, cậu cũng rất phản nghịch a!Lâm Mỹ Á hừ một tiếng, mất hứng nghĩ, ai là con nít chứ, anh nhìn cũng có lớn lắm đâu...Tống Triết nhìn đồng hồ, bảo Tào Phương Lệ để Lâm Thụy nằm xuống giường, không đóng cửa phòng. Rất nhanh sau đó, Lâm Thụy bắt đầu oa oa khóc lớn, thân thể cũng co quắp. Nhóm Tào Phương Lệ nhìn mà đau lòng, Lâm bà bà muốn chạy tới ôm cháu nhưng bị Lâm Đại Hải cản nhiên một trận âm phong thổi qua, mọi người đều lạnh run. Tống Triết nhìn về phía cửa, dựa theo kí ức có chút mờ nhạt bấm pháp quyết, trầm mặc đọc chú ngữ. Lâm Mỹ Á len lén nhìn Tống Triết, cảm thấy dáng vẻ nghiêm túc của Tống Triết thực sự quá đẹp trai, giống như thật sự đang hàng yêu trừ ma vậy. Cô bé lén mở chức năng chụp hình, chụp không Mỹ Á tưởng Tống Triết không biết, thế nhưng không ngờ sau đó bị ánh mắt Tống Triết liếc tới làm hoảng hồn tới suýt rớt di lúc này, Tào Phương Lệ đột nhiên hét chói tai, chiếc di động mà Lâm Mỹ Á vất vả lắm mới giữ chặt lộp bộp rốt xuống đất. Cái này mới mua a, Lâm Mỹ Á đau lòng không thôi, vừa định oán trách thì thấy ở cửa có một cô gái tầm hai mươi mặc trang phục phụ nữ Mãn Thanh, dáng dấp ôn nhu dịu dàng hệt như nhân vật từ trong phim ảnh bước Mỹ Á sửng sốt há to miệng, mẹ ơi, tình huống gì đây?Cô định gọi ba mẹ, nghiêng đầu thì thấy trên giường em trai mình xuất hiện một đứa nhỏ, em trai cô khóc dữ dội như vậy chính vì bị đứa bé kia đụng Lâm Đại Hải sợ tới tái mặt, Lâm bà bà gấp tới mức nước mắt nước mũi tèm lem "Tống đại sư, Tống đại sư, phải làm sao đây?"Tống Triết cho bọn họ ánh mắt an tâm đừng gấp, cậu nhìn ra người phụ nữ kia không có ác ý, ánh mắt nhìn hai đứa nhỏ rất ôn nhu, vì thế cậu thử hỏi "Vị phu nhân này, Lâm Đại Hải vô tình mới đem hai người về nhà, vì biểu đạt xin lỗi, bọn họ nguyện ý chọn nơi tốt hạ táng mẹ con hai người, Thanh Minh hàng năm cũng sẽ đốt giấy tiền vàng bạc. Cô thấy được không?"Cô gái nhìn Tống Triết "Chúng ta cũng biết âm dương khác biệt, chẳng qua rất lâu rồi Lực Nhi mới gặp được bạn đồng lứa nên mới quấn quít như vậy. Nói ra thì chúng ta cũng đã quấy rầy." Nghe giọng điệu nói chuyện thì đối phương là người có tri thức lễ nghĩa, cũng không có lệ đối phương dễ nói chuyện, Tống Triết cũng thở phào một hơi, vội vàng thương lượng với Lâm gia đưa bọn họ trở về. Lâm gia cũng nghe Tống Triết nói chuyện, dĩ nhiên biết cậu nói gì, lập tức gật đầu đáp Đại Hải gấp rút mang hũ mẫu tử về quê, còn dựa theo lời Tống Triết chọn một nơi tốt chôn cất, đốt giấy tiền vàng bạc, cung phụng nhang đến khi làm xong hết thảy thì trong nhà gọi điện tới, nói Thụy Nhi đã biết kêu mẹ, còn hỏi ba ba đâu rồi. Lâm Đại Hải kích động không thôi, lập tức gửi một số tiền lớn vào tài khoản Tống Triết để cám ơn....*... Chờ đến khi Tống Triết quay lại phố Thái Bình, Tào Phương Lệ đã chờ đến sốt ruột, bà đã chờ hai ba tiếng, lúc này đang đứng dưới trời nắng chang chang, càng chờ lâu lại càng cuống cuồng, càng chờ càng hối hận đã không theo Tống Triết về nhà, bằng không cũng không đến mức muốn tìm mà không biết tìm ở đâu như bây giờ. Hiện giờ Tống Triết xuất hiện, trái tim thấp thỏm của Tào Phương Lệ rốt cuộc cũng an tâm, bà vội vàng tiến tới, chuyện đầu tiên là hỏi số điện thoại Tống Triết, chuyện thứ hai là chở Tống Triết về nhà. Bốn giờ chiều, hai người về tới nhà Tào Phương Lệ. Chồng bà không có nhà, trong nhà chỉ còn mẹ chồng đang chăm sóc đứa con nhỏ. Lúc Tống Triết vào cửa đã nhận ra căn nhà này tràn ngập âm khí, nhất là căn phòng của đứa nhỏ, âm khí ở đó là nặng nhất, cứ tiếp tục như vậy thì cả nhà đều không yên. Lúc mẹ chồng Tào Phương Lệ đi ra, Tống Triết nhìn thấy hắc khí nhàn nhạt giữa chân mày đối phương, mấy ngày gần đây chắc hẳn phải gặp xúi quẩy, không té gãy tay thì cũng gãy chân. Nghĩ tới bản lĩnh của nguyên thân, Tống Triết thử bấm pháp quyết, lúc đi ngang qua đối phương thì búng hắc khí đi, không ngờ thật sự thành công. Tống Triết thầm vui mừng, cảm thấy chuyện này thực thú vị. Sau khi tiếp nhận thiết định này, nghĩ tới mình có thể vung tay đánh bay quỷ quái, nhấc chân đá bay vật bẩn, Tống Triết cảm thấy đặc biệt rung động. Tào Phương Lệ nói chuyện Tống Triết với mẹ chồng mình, còn nói đừng thấy Tống Triết trẻ tuổi nhưng thực sự là đại sư, liếc mắt một cái đã biết gia đình xảy ra nhiều chuyện như vậy là vì hai cái hũ mà chồng mình mang về. Lâm bà bà đã một bó tuổi, so với Tào Phương Lệ còn mê tín hơn, vừa nghe vậy thì ánh mắt nhìn Tống Triết cũng thay đổi, bà mở cửa phòng, đứa con trai Lâm Thụy của Tào Phương Lệ đang ngủ, thế nhưng ngủ không yên, bé cứ nhíu mày, âm khí quấn quanh người như vậy khó trách bé khó chịu. Lâm bà bà đau lòng nói "Cháu trai tôi gần nhất cứ nháo loạn ầm ĩ từ tối đến sáng, ban ngày mặc dù ngủ được nhưng cũng bị ác mộng làm giật mình, cứ khóc nháo không thôi. Aiz, tôi đau lòng muốn chết." Đứa bé này chính là cháu đích tôn, là mệnh của bà cụ a. Tống Triết nhìn một vòng xung quanh, nghe hai người nói vậy cũng đoán được tình huống cơ bản, liền hỏi Tào Phương Lệ "Hai cái hũ chồng bà mang về để ở đâu?" Tào Phương Lệ vội vàng dẫn Tống Triết qua "Ở đây, ở đây, chúng tôi để nó trong kho." Mở cửa nhà kho, một luồng âm khí liền ập tới, Tống Triết quơ quơ tay muốn phủi làn âm khí, nào ngờ chúng lại bị cơ thể cậu hấp thu. Tống Triết sửng sốt, sợ thứ này có hại cho cơ thể mình, thế nhưng sau khi cảm thụ thì cậu phát hiện không chỉ không khó chịu mà còn cảm thấy thực thoải mái. Tống Triết là dân nghiệp dư nên không rõ nguyên do, cộng thêm ngại nhóm Tào Phương Lệ nên chỉ có thể tạm thời kiềm chế, chờ trở về sẽ ngẫm nghĩ lại. Trên hai cái hũ dính đầy bùn đất, mơ hồ có thể nhìn thấy lằn vân phức tạp trên hũ, nếu là trước kia thì Tống Triết chắc chắn không nhìn ra điều gì dị thường, thế nhưng kí ức của nguyên nhân thực tự nhiên có phản ứng. "Quả nhiên tôi đoán không sai, này là hũ mẫu tử, là thứ dùng để chứa tro cốt của hai mẹ con, nói là đồ cổ thì quả thực cũng có chút niên đại. Thế nhưng bọn họ đang yên đang lành chôn dưới đất lại bị chồng bà mang về, nhất định sẽ phát sinh vấn đề." Lâm bà bà tức giận mắng to "Đúng là khốn khiếp, tôi đã nói không thể đụng vào mấy thứ này, nhưng cố tình nó cứ thích mấy thứ đồ cổ này. Giờ thì hay rồi, nhà bị nháo loạn. Chờ nó về xem tôi có mắng chết nó không." Vừa nghĩ tới cháu trai gặp thảm trạng như vậy là vì con trai gây ra, Lâm bà bà tức giận muốn chết. Tào Phương Lệ không quản việc này, chỉ cuống cuồng nói "Vậy phải làm sao giải quyết? Đập bể hũ mẫu tử này sao đại sư?" Tống Triết lắc đầu "Dĩ nhiên không được, nếu đổi lại là bà, đang yên đang lành ở dưới đất thì tự dưng có người moi bà ra mang về nhà. Vầy cũng thôi đi, sau khi biết bà mang tới tai họa thì còn đập vỡ chỗ ở của bà, bà có tức không?" Tào Phương Lệ lập tức thốt ra "Tức chứ, làm sao không tức cho được?" "Vậy thì đúng rồi, bà tức, chẳng lẽ người ta không biết tức sao?" Tống Triết suy tư một chút rồi nói "Đến khi tối, chờ mẹ con trong hũ ra ngoài, tôi xem xét tình huống rồi giải quyết." Tào Phương Lệ rùng mình, hoảng sợ nhìn về phía hũ mẫu tử "Trong này thật sự có thứ kia à?" Tống Triết nói "Dĩ nhiên, bất quá ban ngày bọn họ không dám ra đâu, bà cứ yên tâm." Tào Phương Lệ làm sao có thể an tâm được, ba người vừa ra khỏi nhà kho, bà lập tức gọi điện cho Lâm Đại Hải mắng một trận, bảo ông lập tức chạy về nhà. Lâm Đại Hải bị mắng một trận, tuy trong bụng có giận nhưng nghĩ tới tình huống gần đây của đứa con trai, trong lòng cũng có chút căng thẳng, cũng sợ là do hai cái hũ kia thật, vì thế liền vội vàng tan tầm sớm chạy về nhà. Lúc Lâm Đại Hại về tới nhà thì đứa con gái lớn Lâm Mỹ Á cũng vừa trở về, lưng đeo ba lô, miệng nhai kẹo cao su, tay nghịch di động. Lúc thấy Lâm Đại Hải, Lâm Mỹ Á tùy ý chào hỏi "Ba ba, ba về rồi à, sao hôm nay về sớm vậy?" Lâm Đại Hải làm việc trong một xí nghiệp thuộc tóp năm, tiền lương không tệ, thế nhưng khá bận rộn. Vài người đồng nghiệp của ông chơi đồ cổ kiếm được chút tiền, Lâm Đại Hải thấy chuyện này dễ có tiền lại không mệt nhọc, vì thế cũng muốn thử một phen. Nào ngờ, thật sự tìm được. Mấy hôm trước Lâm Đại Hải về quê một chuyến, trong lúc vô tình đào được hai cái hũ, ông có học được chút kinh nghiệm từ chỗ đồng nghiệp, nhìn cái hũ này liền đoán ít nhất cũng là triều Thanh, cảm thấy mình đã đụng trúng vận may, lập tức mang về nhà... nào ngờ vận may lại biến thành vận rủi. Lâm Đại Hải vừa vào cửa liền bị Lâm bà bà cùng Tào Phương Lệ bắt tay mắng chửi một trận, đứa con trai Lâm Thụy ngơ ngác nằm trong lòng Tào Phương Lệ, hoàn toàn không có chút linh khí* nào như thường ngày. [* tí tởn lăn xăn linh động] Lâm Đại Hải cúi thấp đầu mặc cho hai người mắng, thấy Tống Triết ở bên kia thì ngượng ngùng cười với cậu. Tống Triết quan sát diện mạo Lâm Đại Hải, cũng không phải người đại gian đại ác, ngược lại khá hiền lành, chỉ là thích cái lợi trước mắt, đầu óc chỉ nghĩ tới chuyện kiếm tiền. Mới đầu Lâm Mỹ Á nghe mà ù ù cạc cạc, cô bé để di động xuống nhìn Tống Triết, trong đầu thầm nghĩ, vị soái ca này là ai a? Đến tận khi nghe mẹ mắng ba ba mình, Lâm Mỹ Á mới há to miệng, thậm chí còn dùng ngón út chọt chọt tai mình, đùa gì vậy? Em trai mình mấy ngày nay khóc nháo không ngừng là vì hai món đồ cổ mà ba ba mang về? Mà anh đẹp trai này chính là tiên sinh đoán mệnh?! Sau khi khiếp sợ, Lâm Mỹ Á cảm thấy ba mẹ mình bị lừa, hiện giờ là thời đại khoa học kỹ thuật, làm gì có quỷ chứ? Người này trẻ tuổi như vậy, nhất định là lừa gạt. Sao không chịu gắn chút râu giả chứ, tưởng cô chưa xem TV à? "Ba mẹ, hai người mê tín dị đoan như vậy coi chừng cảnh sát tới bắt đấy." Lâm Mỹ Á phun kẹo cao su ra, cầm quả đào ăn, ánh mắt lơ đãng bị thanh niên ngồi bên kia hấp dẫn, nội tâm thực xoắn xuýt, dáng dấp đẹp như vậy sao lại đi lừa đảo chứ? Thiếu tiền sao? Không biết tiền tiêu vặt mình tích được có đủ để bao dưỡng anh ta không? Nghĩ tới hình ảnh tổng tài bá đạo ném một tờ chi phiếu cho cô bé lọ lem rồi tối đó liền này này nọ nọ, Lâm Mỹ Á nhịn không được đỏ mặt, đến khi Tống Triết vì lời nói của cô mà nhìn qua, trái tim Lâm Mỹ Á đập thình thịch thình thịch, ngay cả lúc thấy hotboy trong trường cũng chưa từng luống cuống đến vậy. Không được, không thể để đối phương nhìn ra suy nghĩ trong lòng mình. Nghĩ vậy, Lâm Mỹ Á cố ý hất đầu tỏ ra khinh thường "Anh đừng tưởng tôi không biết, mấy người như anh lúc đầu luôn nói mấy lời huyền huyền ảo ảo dụ dỗ cha mẹ tôi tin tưởng, sau đó sẽ lấy danh nghĩa là tiêu tiền tiêu tai gạt tiền bọn họ đúng không?" Tống Triết mỉm cười nhìn Lâm Mỹ Á, người trẻ tuổi đúng là có nhiều ý tưởng a! Lâm Mỹ Á có chút xấu hổ, giả vờ như gặm đào mà tránh né ánh mắt Tống Triết, trong lòng lén lút gào thét, sao lại có thể đẹp trai đến vậy a? Tào Phương Lệ vội vàng tiến tới mắng con gái mình vài câu, bà sợ Tống Triết tức giận, còn gọi cậu là đại sư "Tống đại sư, cậu đừng để ý, con bé còn nhỏ không hiểu chuyện." Tống Triết khoát tay "Không sao, con nít mà, không quan trọng." Lúc ở tuổi này, cậu cũng rất phản nghịch a! Lâm Mỹ Á hừ một tiếng, mất hứng nghĩ, ai là con nít chứ, anh nhìn cũng có lớn lắm đâu... Tống Triết nhìn đồng hồ, bảo Tào Phương Lệ để Lâm Thụy nằm xuống giường, không đóng cửa phòng. Rất nhanh sau đó, Lâm Thụy bắt đầu oa oa khóc lớn, thân thể cũng co quắp. Nhóm Tào Phương Lệ nhìn mà đau lòng, Lâm bà bà muốn chạy tới ôm cháu nhưng bị Lâm Đại Hải cản lại. Đột nhiên một trận âm phong thổi qua, mọi người đều lạnh run. Tống Triết nhìn về phía cửa, dựa theo kí ức có chút mờ nhạt bấm pháp quyết, trầm mặc đọc chú ngữ. Lâm Mỹ Á len lén nhìn Tống Triết, cảm thấy dáng vẻ nghiêm túc của Tống Triết thực sự quá đẹp trai, giống như thật sự đang hàng yêu trừ ma vậy. Cô bé lén mở chức năng chụp hình, chụp không ít. Lâm Mỹ Á tưởng Tống Triết không biết, thế nhưng không ngờ sau đó bị ánh mắt Tống Triết liếc tới làm hoảng hồn tới suýt rớt di động. Ngay lúc này, Tào Phương Lệ đột nhiên hét chói tai, chiếc di động mà Lâm Mỹ Á vất vả lắm mới giữ chặt lộp bộp rốt xuống đất. Cái này mới mua a, Lâm Mỹ Á đau lòng không thôi, vừa định oán trách thì thấy ở cửa có một cô gái tầm hai mươi mặc trang phục phụ nữ Mãn Thanh, dáng dấp ôn nhu dịu dàng hệt như nhân vật từ trong phim ảnh bước ra. Lâm Mỹ Á sửng sốt há to miệng, mẹ ơi, tình huống gì đây? Cô định gọi ba mẹ, nghiêng đầu thì thấy trên giường em trai mình xuất hiện một đứa nhỏ, em trai cô khóc dữ dội như vậy chính vì bị đứa bé kia đụng trúng. Nhóm Lâm Đại Hải sợ tới tái mặt, Lâm bà bà gấp tới mức nước mắt nước mũi tèm lem "Tống đại sư, Tống đại sư, phải làm sao đây?" Tống Triết cho bọn họ ánh mắt an tâm đừng gấp, cậu nhìn ra người phụ nữ kia không có ác ý, ánh mắt nhìn hai đứa nhỏ rất ôn nhu, vì thế cậu thử hỏi "Vị phu nhân này, Lâm Đại Hải vô tình mới đem hai người về nhà, vì biểu đạt xin lỗi, bọn họ nguyện ý chọn nơi tốt hạ táng mẹ con hai người, Thanh Minh hàng năm cũng sẽ đốt giấy tiền vàng bạc. Cô thấy được không?" Cô gái nhìn Tống Triết "Chúng ta cũng biết âm dương khác biệt, chẳng qua rất lâu rồi Lực Nhi mới gặp được bạn đồng lứa nên mới quấn quít như vậy. Nói ra thì chúng ta cũng đã quấy rầy." Nghe giọng điệu nói chuyện thì đối phương là người có tri thức lễ nghĩa, cũng không có lệ khí. Thấy đối phương dễ nói chuyện, Tống Triết cũng thở phào một hơi, vội vàng thương lượng với Lâm gia đưa bọn họ trở về. Lâm gia cũng nghe Tống Triết nói chuyện, dĩ nhiên biết cậu nói gì, lập tức gật đầu đáp ứng. Lâm Đại Hải gấp rút mang hũ mẫu tử về quê, còn dựa theo lời Tống Triết chọn một nơi tốt chôn cất, đốt giấy tiền vàng bạc, cung phụng nhang đèn. Chờ đến khi làm xong hết thảy thì trong nhà gọi điện tới, nói Thụy Nhi đã biết kêu mẹ, còn hỏi ba ba đâu rồi. Lâm Đại Hải kích động không thôi, lập tức gửi một số tiền lớn vào tài khoản Tống Triết để cám ơn. ...*... Chi Thần Điêu Đại Hiệp[Tác giả Hạ Vũ]Bạn đang đọc truyện Chi Thần Điêu Đại Hiệp của tác giả Hạ Vũ. Trong lòng là ngũ vị tạp trần, không rõ bản thân nên làm sao với nàng cảm quấy phá, nghĩa tình ràng buộc, mà thế đạo cũng khắt khe…Làm sao bây giờ?Nếu phơi bày tất cả, ta phải làm sao? Phu quân, Phù nhi, ta phải đối mặt thế nào???Không! Ta quyết định rồi đã bỏ lỡ một lần, thiên hạ phỉ báng cũng được chỉ cần có nàng bên cạnh mọi thứ đều đáng đời sinh hận với tình nhưng cớ vì sao lại một lần nữa lâm vào bể khổ của ái tình?Tàn sát giết người không chớp mắt, lòng tưởng như đã lạnh, vì sao lại một nhóm lên một ánh lửa?Vốn dĩ ta không biết thế giới bên ngoài thế nào cũng không hứng thú đi tìm hiểu, một tiểu nha đầu nghịch ngợm suốt ngày líu ríu bên tai như chim nhỏ rất khả tỷ nói với ta nàng rất ngốc hãy trông chừng cẩn thận nếu không sẽ bị bắt Đúng là ngốc ta muốn cái gì ngươi cũng đều đưa ta sao? Thậm chí là bản thân yêu thích truyện bách hợp, bạn có thể đọc thêm Lâm Thị Lang Cố hoặc Dây Dưa Mãnh LiệtTimTruyen thân mời các bạn đọc tiếp Bút Kí Huyền MônỞ trong thời cổ đại ngày xưa thì việc có cháu nội trai vô cùng quan trọng, do đó ở Trần gia cũng không ngoại lệ, nổi danh là phú hộ giàu có những đối đãi với con dâu vô cùng hà khắc, không được tẩm bỗ khi mang thai. Chính vì thế mà lúc sinh con đã bị mất máu quá nhiều dẫn đến tử vong, Trần lão gia cho người đem xác đi chôn mà không hề làm ma chay gì. Họ chỉ cần cháu trai nhưng đặc biệt là đứa bé vừa mới sinh ra lại mở to vào đêm tổ chức tiệc cho cháu nội thì khi khách khứa đã về hết trong phòng còn lại Trần thiếu gia đang hút thuốc phiện trong làng sương mờ ảo lại thấy được hình ảnh vợ mình đầy máu đang tìm mình sợ hãi mà ngất xỉu. Sáng hôm sau khi Trần lão gia phát hiện đã mởi thầy tới xem bệnh nhưng họ nói cậu ấy có thể bị trúng tà chỉ có duy nhất một vị tiên trên núi là có thể cứu nhưng phải đổi lại thịt của cháu trai bắt đầu đi tìm vị tiên nhân đó để cứu con trai mình nhưng liệu ông có cứu được hay không? Số phận cậu bé sẽ ra sao? Mởi các bạn theo dõi tiếp Cẩu Huyết Trùng ThiênThể loại huyền huyễn, sắc hiệp. tiên hiệp,xuyên khôngHắn phải bực bội mà thốt lên rẳngLão tử xx con mẹ nó, cái đờ heo cái gi đang diễn ra trước mắt tôi vậy. Hắn chính là chàng thanh niên Võ quốc An, hắn hiện tại đang là sinh viên năm nhất học viện Ngành quốc gia,cũng là một thanh niên tiêu biểu cho thế hệ anh hùng bàn phím dân tộc. Vốn hắn đang nửa đêm ngắm các vị tỷ tỷ ngoại quốc thẩm du thì bỗng giường sập, ân, chấn động quá mạnh mà. rồi sau đó, liền không có sau đó...Cảnh giới truyện được chia làm 9 cấp ở cấp thấp vị diệnPhàm cảnhThoát PhàmTỏa cơThông HuyềnChân HuyềnĐạp VũĐịa TôngThiên TônChí ThánhHệ thống vừa ra, ngập trời cẩu huyết... Tự Truyện Tâm Linh - Nghiệp ÂmTự truyện tâm linh - Nghiệp âm là tuyển tập bao gồm các mẩu truyện ngắn, có thật trong cuộc đời của tác giả. Nhân vật chính của truyện là người có một "dị năng bẩm sinh" về thế giới tâm mà con người ta luôn tò mò về thế giới tâm linh thì nhân vật chính của câu truyện lại sống trong thế giới chứa đầy những điều tâm linh kỳ bí. Muốn khám phá thế giới của các linh hồn, yêu ma quỷ quái thì mời các bạn đón đọc và theo dõi bước chân của nhân vật chính nhé. Cùng Quân Ước Hẹn Trăm Năm[Tác giả Phù Dung Sương]Là một Đế Cơ mới phục hồi thân phận, trong lòng nàng lại luôn chứa một hình bóng. Muốn cứu người kia, nàng đến một thời không vào một thoại bản mà thế giới hiện đại gọi là tiểu thuyết, là cuốn tiểu thuyết đồng nghiệp Bao Thanh được chàng, tâm thiếp liền hoan tử chi thủ, dữ thử giai được cùng quân, hẹn ước trăm Tác giả quá yêu thích Triển Chiêu nên mới viết bộ đồng nhân này. Ắt hẳn trong quá trình viết sẽ có nhiều sai sót, hành văn không ổn người yêu thích xin ghé thăm, ghé thăm thì vui vẻ đọc truyện, truyện mang tính chất giải trí, không yêu cầu người thấy không hợp vui lòng click back, văn minh đọc truyện, không thích xin đừng nói lời nặng loại Ngôn tình, huyền huyễn, linh dị thần quái, thần tiên yêu ma, đồng nhân, kiếm hiệp, cổ đại, HE, ngọt, sủng, có chút Yêu sâu sắc, thất hiệp ngũ nghĩa, thiên mệnh nhân duyên, xuyên vật chính Vân Phù Dung, Triển Chiêu, Bạch Ngọc khác Tiểu Phượng Hoàng, Đinh Nguyệt Hoa, Trầm Lan, tất cả con dân Khai PhongTimTruyen thân mời các bạn đọc tiếp Xuyên Thành Đóa Hoa Cao Lãnh Trong Truyện Vạn Người MêTác giả Trích Tinh Quái - Truyện Xuyên Thành Đóa Hoa Cao Lãnh Trong Truyện Vạn Người Mê của tác giả Trích Tinh Quái kể về Ninh Tễ là kiếm tu, ngoại trừ kiếm, ngoại trừ đạo, trong lòng y không còn thứ gì vậy y cũng không quan tâm việc mình sẽ có đạo lữ hay không, tình tình ái ái gì đó, quá phức tạp, y chỉ muốn luyện kiếmY nghĩ cả đời cô độc, làm bạn với kiếm, bình đạm như vậy cũng đến một ngày nọ, đồ đệ của y lại bày tò tình cảm với đệ của y giống như ngập ngừng, muốn nói lại không biết làm sao, đè y ở cửa, tình cảm mãnh liệt như tuôn ra từ ánh mắt sâu thẳmĐêm hôm đó, không hiểu vì sao y mơ một giấc mơ, biết mình là ánh trăng sáng của vai chính thụ vạn người mê trong vai chính thụ, chính là đồ đệ của Tễ...... Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Ta Với Sư Môn Không Hợp hoặc Sau Khi Vật Hy Sinh Công Lật Xe của cùng tác mời các bạn đọc tiếp - TimTruyen Diệt Thế Chi LongThể loại đô thị, huyền huyễn, mạt thế....Ở mạt thế đã 10 năm cứ như vậy mà Tô Hạo trãi qua,rồi cuối cùng cũng chết đi. Tuy nhiên hắn lại có cơ hội sống lại 3g trước khi mạt thể xảy ngờ hơn nữa là.... linh hồn của hắn nhập vào một con là Tô Hạo bắt đầu truyền kỳ của mình, gào thét tinh không, tiêu diệt thi hoàng thú thần, thôn phệ Thần Long, ngàn vạn vị diện tại vì hắn hung uy mà run rẩy!Hắn có nhiều danh tự Diệt Thế Chi Long, Tử Vong Hóa Thân, Bột Hải Chi Chủ... [Ngôn Tình] Ngự Yêu Ngự Giao KýChuyển ngữ Roseny ChungBìa Page Cửu Lộ Phi hươngMột câu chuyện tình ngược tâm, ngược đến đau ta yêu nàng bằng cả trái tim, vậy mà nàng lại chọn cách phản bội lại không chấp nhận để nàng rời xa ta để ta lại một mình."Nếu nàng có bản lĩnh, giết ta lần nữa, ta sẽ để nàng đi." Hỗn Độn Luyện Thể QuyếtThể loại huyền huyễn, sắc hiệp, tiên hiệp,hệ thống... Ở thế kỷ hiện đại thì Lý Thiên Kỳ nổi danh là một thiên tài âm nhạc và súng ống đang thí nghiệm súng thì nổ tung mà xuyên xuyên tới một thế giới kỳ lạ, và đạt được Hỗn Độn Chí Tôn Hệ Thống. từ nay về sau bá chủ vạn giới. tỉnh quyền khống thiên gì thánh nữ. yêu nữ. thần nữ..... thôi để ta hầu hạ các nàng nha!!! Ma Thiên Tiền TruyệnDịch giả Hàn Lâm Nhi, Kunimi, nila32Vì sao Liễu Minh lại là người có ba linh mạch mạnh nhất trong lịch sử? Hắn chẳng phải chỉ có ba linh mạch và năng lực nhất tâm nhị dụng thôi sao? Ngươi muốn biết trước khi bước vào con đường tu tiên hắn đã trải qua những gì? Kiếp trước của hắn là ai? Có liên quan đến Hàn Lập chút nào không?Tất cả sẽ được giải đáp trong tác phẩm mới Ma Thiên tiền truyện.

truyện tiên sinh đoán mệnh sao